<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Hoa Kỳ - Đất Nước Hoa Kỳ - Du Lịch Hoa Kỳ - Visa Hoa Kỳ &#187; người việt ở Hoa Kỳ</title>
	<atom:link href="https://www.hoaky.org/tag/nguoi-viet-o-hoa-ky/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.hoaky.org</link>
	<description>www.hoaky.org</description>
	<lastBuildDate>Fri, 12 Jul 2019 16:05:38 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>Thống kê số liệu về những người Việt ở Hoa Kỳ</title>
		<link>https://www.hoaky.org/thong-ke-so-lieu-ve-nhung-nguoi-viet-o-hoa-ky.html</link>
		<comments>https://www.hoaky.org/thong-ke-so-lieu-ve-nhung-nguoi-viet-o-hoa-ky.html#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 13 Dec 2014 09:26:23 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Vẻ Đẹp Đất Nước Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[người việt]]></category>
		<category><![CDATA[người việt ở Hoa Kỳ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hoaky.org/?p=4531</guid>
		<description><![CDATA[Ở Mỹ hiện nay có gần 2 triệu người Việt sinh sống (bao gồm di cư và thế hệ F2 sinh tại Mỹ). So sánh với các cộng đồng người Đông Nam Á ở Mỹ, người Việt nói chung có khả năng tiếng Anh kém hơn, thu nhập thấp hơn do trình độ học vấn <a href="https://www.hoaky.org/thong-ke-so-lieu-ve-nhung-nguoi-viet-o-hoa-ky.html#more-'" class="more-link">more »</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div class="row kaio-news-author kaio-mg-bottom-10"></div>
<div class="intro-content kaio-mgt-15">
<p>Ở Mỹ hiện nay có gần 2 triệu người Việt sinh sống (bao gồm di cư và thế hệ F2 sinh tại Mỹ). So sánh với các cộng đồng người Đông Nam Á ở Mỹ, người Việt nói chung có khả năng tiếng Anh kém hơn, thu nhập thấp hơn do trình độ học vấn thấp hơn. Nhưng so với cộng đồng người di dân nói chung và người Mỹ bản xứ thì người cộng đồng người Việt có thu nhập bình quân cao hơn do tỉ lệ có công ăn việc làm cao hơn.</p>
<p>Dưới đây là một vài số liệu chính về người Việt tại Mỹ trích từ kết quả điều tra dân số năm 2013 của Mỹ.</p>
<p><span style="color: #ff0000;">Số lượng:</span> Tính đến năm 1980, chỉ có 231,000 người Việt định cư ở Mĩ. Mười năm sau, con số này tăng gần gấp đôi (543 ngàn), đến 2012 thì có 1.26 triệu người Việt định cư ở Mĩ. Khoảng 40% người Việt định cư ở bang California, và tập trung ở 3 quận: Cam, Santa Clara và Los Angeles. Sau California là Texas cũng có nhiều người Việt định cư, với tỉ trọng 12%. Các tiểu bang khác có khá đông người Việt là Washington (4%), Florida (4%), và Virginia (3%). Cho đến nay, cộng đồng người Việt ở Mĩ đứng hàng thứ 4 về dân số (sau Ấn Độ, Phi Luật Tân, và Tàu).</p>
<table style="margin-left: auto; margin-right: auto;">
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2014/12/13/09//635501532567355575.png" alt="635501532567355575 Thống kê số liệu về những người Việt ở Hoa Kỳ" width="500" height="292" title="Thống kê số liệu về những người Việt ở Hoa Kỳ" /></td>
</tr>
<tr>
<td><em>Biểu đồ số lượng người Việt nhập cư vào Mỹ</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><span style="color: #ff0000;"><br />
Tiếng Anh:</span> Năm 2012, khoảng 68% người Việt ở Mĩ (5 tuổi trở lên) có trình độ tiếng Anh xếp vào nhóm &#8220;Limited English Proficient&#8221; (LEP). Tỉ lệ này ở các sắc tộc Đông Nam Á là 47%. (Cần nói thêm rằng LEP bao gồm những người không nói viết được tiếng Anh, hay nói viết chưa tốt). Khoảng 7% người nói tiếng Anh trong nhà, và tỉ lệ này ở cộng đồng Đông Á là 15%. (&#8220;Đông Á&#8221; ở đây bao gồm Brunei, Miến Điện, Kampuchea, Nam Dương, Lào, Mã Lai, Phi Luật Tân, Singapore, Thái Lan và Việt Nam).</p>
<p>&nbsp;</p>
<table style="margin-left: auto; margin-right: auto;">
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2014/12/13/09//635501533907816655.PNG" alt=" Thống kê số liệu về những người Việt ở Hoa Kỳ" width="500" height="347" title="Thống kê số liệu về những người Việt ở Hoa Kỳ" /></td>
</tr>
<tr>
<td><em>Bản đồ phân bố người Việt ở Mỹ</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #ff0000;">Việc làm:</span> Ở những người 16 tuổi trở lên, 69% người Việt có việc làm (số liệu 2012), và tỉ lệ này có vẻ cao hơn các cộng đồng Đông Á (68%) và cộng đồng di dân nói chung (67%) và người Mĩ bản xứ (63%). Gần 1/3 người Việt làm trong lĩnh vực dịch vụ, và tỉ lệ này trong cộng đồng Đông Nam Á là 26%, người Mĩ bản xứ là 17%.</p>
<table style="margin-left: auto; margin-right: auto;">
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2014/12/13/09//635501534584755750.JPG" alt=" Thống kê số liệu về những người Việt ở Hoa Kỳ" width="500" height="274" title="Thống kê số liệu về những người Việt ở Hoa Kỳ" /></td>
</tr>
<tr>
<td><em>Thống kê dân số người Mỹ gốc Việt ở một số thành phố</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><span style="color: #ff0000;"><br />
Thu nhập:</span> Số liệu năm 2012 cho thấy thu nhập trung bình của người Việt là 55736 USD. Mức thu nhập này thấp hơn cộng đồng Đông Nam Á (65488 USD), nhưng cao hơn các cộng đồng di dân nói chung (46983) và cao hơn thu nhập bình quân của người Mĩ bản xứ (51975). Khoảng 15% người Việt di dân được xếp vào nhóm &#8220;nghèo&#8221;. Tỉ lệ này hơi cao hơn cộng đồng Đông Nam Á (12%) nhưng thấp hơn các cộng đồng di dân nói chung (19%) và tương đương với người bản xứ (15%).</p>
<p><span style="color: #ff0000;">Giúp quê nhà:</span> Theo số liệu của Ngân hàng Thế giới, năm 2013, cộng đồng người Việt ở Mĩ gửi về VN 11 tỉ USD. Con số này chiếm gần 6% GDP của VN.</p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.hoaky.org/thong-ke-so-lieu-ve-nhung-nguoi-viet-o-hoa-ky.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cuộc sống người Việt ở Hoa Kỳ và câu chuyện Cafe Starbucks</title>
		<link>https://www.hoaky.org/cuoc-song-nguoi-viet-o-hoa-ky-va-cau-chuyen-cafe-starbucks.html</link>
		<comments>https://www.hoaky.org/cuoc-song-nguoi-viet-o-hoa-ky-va-cau-chuyen-cafe-starbucks.html#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 12 Dec 2014 13:07:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Vẻ Đẹp Đất Nước Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[cafe Starbucks]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống người việt ở hoa kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[người việt ở Hoa Kỳ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hoaky.org/?p=3526</guid>
		<description><![CDATA[Cafe Starbucks trở thành đề tài tranh luận nảy lửa trên các diễn đàn người Việt trong nước trước việc thương hiệu này có &#8220;visa&#8221; vào Việt Nam. Nhưng ngay cả với người Việt ở Mỹ, cà phê Starbucks cũng là câu chuyện của sự đối lập giữa ngợi ca và ghét bỏ. Tôi nhận ra <a href="https://www.hoaky.org/cuoc-song-nguoi-viet-o-hoa-ky-va-cau-chuyen-cafe-starbucks.html#more-'" class="more-link">more »</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div class="row kaio-news-author kaio-mg-bottom-10"></div>
<div class="intro-content kaio-mgt-15">Cafe Starbucks trở thành đề tài tranh luận nảy lửa trên các diễn đàn người Việt trong nước trước việc thương hiệu này có &#8220;visa&#8221; vào Việt Nam. Nhưng ngay cả với người Việt ở Mỹ, cà phê Starbucks cũng là câu chuyện của sự đối lập giữa ngợi ca và ghét bỏ. <span style="line-height: 1.5em;">Tôi nhận ra điều đó ngay từ những lần đầu tiên chứng kiến cộng đồng người Việt ở vùng Washington D.C và nhiều nơi khác từ Florida, North Carolina, Boston hay ở Wisconsin&#8230;</p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;">Một quán Starbucks có thể mọc lên trong một trung tâm thương mại nào đó của cộng đồng người Nam Mỹ hay gốc Á khác, chứ hiếm khi có ở khu của người gốc Việt. Như ở Prince George Plaza ở Hyattsville (Maryland) với hơn nửa là người gốc Nam Mỹ có Starbucks, nhưng khu thương mại Eden (Virginia) &#8211; được coi như chợ Bến Thành ở Mỹ, chỉ cách đó chừng 30 phút lái xe, lại chỉ có các tiệm cà phê Việt Nam.</p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;">Gần chục quán cà phê ở Eden không chỉ có chủ là Việt kiều, mà cà phê ở đó là thứ nước đen đặc quánh nhỏ từng giọt qua những khe lỗ hẹp của cái phin nhôm. Thi thoảng mới có người mua một ly cà phê pha sẵn mang đi, còn lại đều kiên nhẫn một cách thích thú thưởng thức một ly cà phê đen đá hoặc pha thêm sữa đặc có đường (kể cả &#8220;sữa ông Thọ&#8221; cũng sẵn). Vào những dịp cuối tuần, các quán ở đây đặc biệt đông bất kể sáng hay chiều. Mọi người thưởng thức cà phê Việt và xem bóng đá Mỹ &#8211; môn thể thao gần giống với bóng bầu dục (được truyền trực tiếp trên khắp các kênh của ESPN và NBC), chơi bằng tay là chủ yếu, nhưng lại được gọi là football. Bình Nguyễn, một khách hàng quen thuộc của tiệm cà phê Hoàng Oanh lớn nhất Eden, bảo anh &#8220;mê môn bóng đá Mỹ này ngay từ lần xem đầu tiên nhưng cà phê Mỹ thì không thể. Nhạt nhẽo và không thơm mùi cà phê&#8221; khi so với thứ cà phê mà anh vẫn uống khi còn ở Việt Nam.<br />
</span><span style="line-height: 1.5em;"><span style="line-height: 1.5em;"><br />
</span></span></p>
<table border="0" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2014/12/13/09//635059660383948205.jpg" alt="635059660383948205 Cuộc sống người Việt ở Hoa Kỳ và câu chuyện Cafe Starbucks" width="510" height="343" title="Cuộc sống người Việt ở Hoa Kỳ và câu chuyện Cafe Starbucks" /></td>
</tr>
<tr>
<td><em>Bên trong một quán Cafe Starbucks ở Mỹ</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><span style="line-height: 1.5em;"><br />
Nhưng đồ uống cà phê thực sự ấy lại hầu như không thể tiếp cận được với người Mỹ. Tìm gặp một người Mỹ bản địa trong các nhà hàng bán đồ ẩm thực Việt Nam ở Eden rất dễ, nhưng từ những quán cà phê ngay sát đó lại cực khó. Lý do không hẳn là không khí có phần ồn ào, mà khẩu vị cà phê của người Mỹ khác.</p>
<p><strong>Cafe kiểu Mỹ</strong></p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;">Nếu như một hình ảnh quen thuộc ở Việt Nam vào mỗi buổi sáng là người uống cà phê ngồi tràn ra các vỉa hè, đọc báo, đánh giày, tán gẫu thì ở Mỹ, từ Washington cho tới New York, từ Chicago cho tới Seattle hay Charlotte, Boston&#8230; là dòng người hối hả cố lấy chút hơi ấm từ ly cà phê bằng giấy truyền sang đôi bàn tay lạnh cóng và giữ cho nó không sánh ra ngoài. &#8220;To go&#8221; (mang đi) là một hình thức thưởng thức cà phê sáng gần như phổ biến ở đây. Các quán cà phê vì thế hàng người xếp thì đông mà bàn lại vắng.</p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;">Nhưng Starbucks không phải chỉ là chuỗi quán cà phê mà người ta tới đó để &#8220;to go&#8221; với một ly Espresso trần trụi có vị na ná nhau. Không hiểu có phải chiến lược gốc, hay là sự tiếp nhận ngược lại văn hóa cà phê qua những lần đưa thương hiệu tới các nước châu Á, các tiệm Starbucks ở Mỹ giờ đây cũng là chốn để dân Mỹ (đủ mọi lứa tuổi, thành phần) tới đó ngả lưng trên những chiếc ghế tựa, đốt thời gian bằng những câu chuyện gẫu, truy cập internet qua hệ thống wifi miễn phí (điều hiếm hoi ở Mỹ).<br />
</span><span style="line-height: 1.5em;"><br />
</span><span style="line-height: 1.5em;">Quán Starbucks ngay trước cổng Trường Đại học District Of Columbia trong một sớm Chủ nhật đầu năm tuyết rơi nhẹ, kiếm một cái bàn ở trong nhà thật khó. Hương vị cà phê Arabica và cái menu treo kín tường dường như khiến cho nhiều người không ngại phải chờ đợi để kiếm được một chỗ ngồi thoải mái và ấm áp thay vì ngồi ngoài trời lạnh buốt. Một ly Mocha nóng phủ kem. Một ly Latte thêm đậu nành. Một ly Caramel Macchiato&#8230; Đó chỉ là ba trong số hàng chục loại cà phê phân theo ba nhóm loại Espresso, Frapuccino và Coffehouse có giá rải rác từ 3-5 USD/ly (2 USD chỉ mua được một mớ ngò gai ở Mỹ). Hương vị và độ đậm vừa phải của nó rõ ràng là một sự khác biệt so với kiểu cà phê vối (Robusta) pha phin đậm đặc.</p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;">Bình Nguyễn bảo đó cũng là sự lựa chọn duy nhất của bạn gái anh, một cô gái gốc Hà Nội đang thực tập ở Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế CSIS (trụ sở ở Washington) về cà phê. &#8220;Tôi không rành về những người Việt khác ở đây hay ở Việt Nam, nhưng với cô ấy thì cà phê đen này (chỉ vào ly cà phê Việt) chỉ giống như một loại thuốc, để chống buồn ngủ lúc ôn thi. Cô ấy chỉ thưởng thức Mocha của Starbucks&#8221;.</p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;"><strong>Bản sắc của Starbucks chính là thay đổi liên tục</strong></p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;">Biến một tiệm cà phê thành nơi có không gian thư giãn, có vẻ châu Á hơn không phải là điều duy nhất Starbucks học được trong quá trình phát triển và &#8220;bành trướng&#8221; khắp thế giới. Sự cạnh tranh từ vô vàn những tiệm bánh có bán cà phê khác ở Mỹ, như Cosi, Bread &amp; Brew, Panera&#8230; hay những cửa hàng nhỏ lẻ của dân nhập cư từ Bắc Phi khiến cho Starbucks thay đổi, để đáp ứng một nhu cầu kép của người Mỹ thường ăn bánh ngọt, bánh mì rồi gọi cà phê.</p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;">Nhưng Starbucks dường như vẫn biết dừng đúng giới hạn. Thương hiệu này không định tự biến mình thành một đối thủ không cân sức với McDonalds, thương hiệu ăn nhanh lừng danh và cũng bán cả cà phê (McCafe), và cũng không phình to menu bánh ngọt tới mức bị coi là tiệm bánh mì để rồi bị so sánh với vị ngon khó quên của bánh Cosi.</p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;">Mới đây, báo chí Mỹ xôn xao chuyện một phụ nữ ở Seattle, thành phố quê hương của Starbucks, tuyên bố trong một năm, cô sẽ chỉ sống bằng sản phẩm của thương hiệu này. Thoạt nghe thấy sốc. Nhưng có lẽ nhiều người bình thường khác cũng có thể làm giống cô gái này mà vẫn sống bình thường. Starbucks giờ có thêm trà để uống, có bánh ngọt tráng miệng sau khi ăn món Panini (sandwich) kẹp gà tây, hoặc món khoai tây miếng to chiên, bát súp yến mạch, rồi bỏ túi một chai nước lạnh Venti.</p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;">Thay đổi liên tục dường như chính là một đặc điểm nổi trội của Starbucks chứ không phải là đóng đinh với giá trị cốt lõi hay chỉ vài loại cà phê giản đơn. Ở góc độ nào đó, nó đại diện cho triết lý của những người Mỹ cởi mở, phóng khoáng hơn (theo một nghiên cứu của Buyology đăng trên tạp chí Time danh tiếng). Nói cách khác, nó là lý do tại sao khách hàng của Starbucks lại có xu hướng theo Đảng Dân chủ chứ không phải Cộng hòa bảo thủ. </span><span style="line-height: 1.5em;">Và nó cũng lý giải tại sao Starbucks không chỉ dựa trên cái mác &#8220;Mỹ&#8221; để thành công trên nhiều quốc gia mà người dân ở đó không quá sính ngoại như Anh hay Nhật Bản chứ không chỉ là tại Philippines hay Trung Quốc.</p>
<p><strong>Phạm Tấn</strong> (P/V TTXVN tại Mỹ)</span></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.hoaky.org/cuoc-song-nguoi-viet-o-hoa-ky-va-cau-chuyen-cafe-starbucks.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Khi người Việt làm &#8220;trùm&#8221; Toán ở Hoa Kỳ</title>
		<link>https://www.hoaky.org/khi-nguoi-viet-lam-trum-toan-o-hoa-ky.html</link>
		<comments>https://www.hoaky.org/khi-nguoi-viet-lam-trum-toan-o-hoa-ky.html#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 12 Dec 2014 12:50:25 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Vẻ Đẹp Đất Nước Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[người việt]]></category>
		<category><![CDATA[người việt ở Hoa Kỳ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hoaky.org/?p=3509</guid>
		<description><![CDATA[Phần lớn những người làm toán giỏi của Việt Nam đang ở nước ngoài, trong đó phần lớn là ở Mỹ. Nước Mỹ, tất nhiên, không chỉ thu hút nhân tài người Việt mà còn thu hút nhân tài ở khắp thế giới. Những chia sẻ dưới đây của các nhà khoa học và cựu <a href="https://www.hoaky.org/khi-nguoi-viet-lam-trum-toan-o-hoa-ky.html#more-'" class="more-link">more »</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div class="row kaio-news-author kaio-mg-bottom-10"></div>
<div class="intro-content kaio-mgt-15">Phần lớn những người làm toán giỏi của Việt Nam đang ở nước ngoài, trong đó phần lớn là ở Mỹ. Nước Mỹ, tất nhiên, không chỉ thu hút nhân tài người Việt mà còn thu hút nhân tài ở khắp thế giới. Những chia sẻ dưới đây của các nhà khoa học và cựu du học sinh ở Mỹ sẽ làm sáng tỏ phần nào nguyên nhân.</p>
<p><strong><span style="line-height: 1.5em;">Những &#8220;tên tuổi&#8221; về toán học tập trung ở Mỹ</p>
<p></span></strong></p>
<table border="0" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2014/12/13/09//635058399315745720.jpg" alt="635058399315745720 Khi người Việt làm trùm Toán ở Hoa Kỳ" width="288" height="317" title="Khi người Việt làm trùm Toán ở Hoa Kỳ" /></td>
</tr>
<tr>
<td><em>GS Lê Tự Quốc Thắng.<br />
</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><span style="line-height: 1.5em;">Nước Mỹ vốn nổi tiếng là &#8220;vùng trũng&#8221; thu hút nhân tài. Ngành khoa học cơ bản như Toán học hiển nhiên được chú trọng. </span><span style="line-height: 1.5em;">GS Ngô Bảo Châu, mặc dù đã có thời gian học và làm việc 15 năm ở Pháp, vẫn chọn Mỹ là nơi dừng chân. </span><span style="line-height: 1.5em;">Những người Việt ở nước ngoài làm toán chuyên nghiệp ước tính trên 100 người, trong đó phần lớn tập trung ở Mỹ.</p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;">Những người Việt làm toán có tiếng ở Mỹ có thể kể đến: GS Vũ Hà Văn (ĐH Rutgers), GS Dương Hồng Phong (ĐH Columbia), GS Đào Hải Long (ĐH Kansas), Lê Hải An (ĐH Utah), GS Lê Tự Quốc Thắng (Viện công nghệ Georgia, Atlanta), GS Phạm Hữu Tiệp (ĐH Florida), Ngô Thanh Nhàn (ĐH New York)&#8230;</p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;">Ông Lê Tuấn Hoa, Chủ tịch Hội Toán học Việt Nam cho biết trong số khoảng gần 30 người Việt đang làm việc về ngành toán ở nước ngoài có trao đổi thường xuyên và thỉnh thoảng về nước làm việc thì có khoảng một nửa đang làm việc tại Mỹ. </span><span style="line-height: 1.5em;">&#8220;Những người làm toán trẻ và giỏi, độ tuổi trên dưới 35 phải đến hơn một nửa đang làm việc ở nước ngoài, trong đó chủ yếu ở Mỹ&#8221;, ông cho biết thêm. </span><span style="line-height: 1.5em;">Nước đứng đầu về số lượng giải Fields, giải thưởng cao quý nhất về toán học cũng chính là Mỹ (13 giải), tiếp đến là Pháp (11 giải), Nga (9 giải), Anh (6 giải). </span><span style="line-height: 1.5em;">Tại ĐH Toán học thế giới vừa qua tại Ấn Độ, có 19 báo cáo mời toàn thể thì Mỹ chiếm tới 11 báo cáo. Không thể không nhắc tới, GS Ngô Bảo Châu khi thêm vào một huy chương Fields cho bảng thành tích giải Fields của nước này.</p>
<p></span><strong><span style="line-height: 1.5em;">Vì sao nước Mỹ là đích đến cho các nhà toán học?</p>
<p></span></strong><span style="line-height: 1.5em;">Một GS toán người Việt đang làm việc tại Mỹ nhận định: &#8220;Một đất nước muốn phát triển kinh tế thì trước hết phải có nền khoa học tiên tiến &#8211; đây chính là tư tưởng mà Mỹ đã áp dụng từ rất lâu. </span><span style="line-height: 1.5em;">Làm khoa học, ai cũng muốn ở trong một môi trường có nhiều người quan tâm tới thứ mình làm, có nhiều người để thảo luận và cộng tác. Mỹ chính là một môi trường như vậy, có rất nhiều nhà khoa học trong mỗi chuyên ngành hẹp. Đây là kết quả của một quá trình đầu tư lâu dài&#8221;. </span><span style="line-height: 1.5em;">GS. Ngô Bảo Châu trong một bài phỏng vấn cũng nói lý do chuyển đến ĐH Chicago là vì cần những đồng nghiệp có thể hiểu những gì anh đang làm.</p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;"><span style="line-height: 1.5em;">GS Hà Huy Tài, ĐH Tulane (Mỹ) cho biết thêm: &#8220;Không phải các nhà khoa học không muốn sang châu Âu, mà sang châu Âu khó hơn qua Mỹ, mà công việc thì chưa chắc đã tốt bằng. Mỹ có rất nhiều trường đại học và các viện nghiên cứu. Hơn nữa, khi xét hồ sơ xin việc trong khoa học, người ta sẽ không quan tâm anh là người Mỹ hay người nước ngoài (trừ một số nơi đặc biệt), thành ra, cơ hội là cao hơn. Ở châu Âu, số lượng các trường đại học ít hơn nhiều, và thường vẫn có sự ưu tiên cho người bản xứ&#8221;.</p>
<p></span></span></p>
<table border="0" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2014/12/13/09//635058399323665135.jpg" alt="635058399323665135 Khi người Việt làm trùm Toán ở Hoa Kỳ" width="480" height="320" title="Khi người Việt làm trùm Toán ở Hoa Kỳ" /></td>
</tr>
<tr>
<td><em>GS Đào Hải Long</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><span style="line-height: 1.5em;"><strong>Người Việt làm Toán ở nước ngoài</strong></p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;">Theo thống kê sơ bộ, hiện có gần 100 người Việt làm toán (hiểu theo nghĩa có công việc tương đối ổn định, và có làm việc nghiên cứu về toán, kể cả lý thuyết lẫn ứng dụng) đang định cư ở nước ngoài. So với tổng số các nhà toán học trên thế giới thì con số này chỉ là &#8220;muối bỏ biển&#8221;, nhưng so với VN thì đây là con số đáng kể, và sẽ là một động lực quan trọng cho việc phát triển toán học của VN.</p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;">Thêm vào đó &#8220;Ở Mỹ, lương trả cao hơn ở các nước khác, hơn nữa lương trả theo khả năng. Hai giáo sư cùng một chuyên ngành, vào trường cùng thời gian nhưng lương có thể khác hẳn nhau. Nếu bạn thật sự giỏi, người ta sẵn sàng trả lương rất cao để mời bạn về. Ở nhiều nước châu Âu (trong đó có Việt Nam), nếu hai người có cùng học hàm, học vị, cùng thâm niên công tác và làm việc cùng cơ quan thì lương phần nhiều là tương đương nhau&#8221;, GS Hà Huy Tài nói.</p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;">Một du học sinh tại Mỹ, đã từng làm việc tại Mỹ và Việt Nam, Nguyễn Nguyệt, lý giải vì sao Mỹ thu hút được nhân tài khắp thế giới: </span><span style="line-height: 1.5em;">&#8220;Từ thế chiến thứ II đến nay, Mỹ luôn ra sức giành giật nguồn chất xám từ các nước. Nước Mỹ chiếm tới 2/3 số giải Nobel của thế giới, trong đó, có sự đóng góp của rất nhiều nhà khoa học nhập cư. Và chính nguồn chất xám thu hút được này đã giúp Mỹ tích lũy được một nguồn của cải khổng lồ với GDP lên tới gần 15.000 tỉ USD trong năm ngoái là năm đang chìm trong suy thoái.</p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;">Có thể nói, họ gặt hái được nhiều thành công và xây dựng được một nền kinh tế vượt bậc là do họ biết định giá nhân tài, và mua chất xám. Lí do Mỹ thu hút được nguồn nhân tài lớn do thu nhập cao, môi trường năng động, cơ sở vật chất đầy đủ, đãi ngộ rất tốt đối với những cá nhân xuất sắc. </span><span style="line-height: 1.5em;">Cơ chế thị trường của Mỹ đã được xây dựng và củng cố từ hàng trăm năm nay. Môi trường pháp lý cũng rất phát triển. Do đó, môi trường làm việc vô cùng chuyên nghiệp, với sự liên kết chặt chẽ, đề cao sự sang tạo và cái mới, đặc biệt là những người trẻ tuổi. Sự liên lạc – trao đổi thông tin được đề cao, cạnh tranh khốc liệt nhưng công bằng. </span><span style="line-height: 1.5em;">Trong văn hóa Mỹ, giá trị của một con người nằm ở việc anh ta làm được gì và anh ta làm việc bao lâu nên cuộc sống xoay quanh công việc, vô cùng căng thẳng&#8221;.</p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;"><strong>Thu hút người tài trở về từ Mỹ</strong></p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;">Chỉ thu hút được người làm toán giỏi ở Mỹ về Việt Nam cũng là một thành công lớn. Nếu như môi trường làm việc ở Mỹ được coi là lý tưởng thì môi trường sống không hẳn như vậy. Người Việt dù xa quê nhiều năm vẫn thèm một không khí ấm áp, chân tình như ở quê nhà. Đó là chưa kể, cái kết nối khiến họ không thể đi mãi không về là gia đình, họ hàng, bạn bè thân thuộc đang còn ở Việt Nam. </span><span style="line-height: 1.5em;">GS Hà Huy Tài chia sẻ tâm sự rất thật: &#8220;Cuộc sống ở Mỹ rất tốt cho công việc, nhưng lại khá buồn tẻ và luôn phải chịu áp lực lớn vì tính cạnh tranh cao. Ngoài công việc ra thì tôi không thích cuộc sống bên Mỹ là mấy.&#8221;</p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;">Tất nhiên, ai cũng hiểu, nhà khoa học Việt, bên cạnh môi trường làm việc tốt còn là sự mưu sinh mà phải tha hương. Nếu như đồng lương trong nước đảm bảo cuộc sống để yên tâm nghiên cứu thì chắc chắn, đã có rất nhiều nhà khoa học trở về. Nếu như chỉ cần cải thiện được thu nhập thì Việt Nam sẽ trở thành &#8220;vùng trũng tự nhiên&#8221; thu hút người con đất Việt.</p>
<p></span><span style="line-height: 1.5em;"><strong>MathVn</strong></span></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.hoaky.org/khi-nguoi-viet-lam-trum-toan-o-hoa-ky.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện người Việt nơi đất Hoa Kỳ</title>
		<link>https://www.hoaky.org/cau-chuyen-nguoi-viet-noi-dat-hoa-ky.html</link>
		<comments>https://www.hoaky.org/cau-chuyen-nguoi-viet-noi-dat-hoa-ky.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 11 Dec 2014 05:15:44 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Vẻ Đẹp Đất Nước Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[người việt]]></category>
		<category><![CDATA[người việt ở Hoa Kỳ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hoaky.org/?p=2167</guid>
		<description><![CDATA[Ngày đến Mỹ tôi chỉ mới 30, là một người lanh lợi và rất quyết đoán, cộng với những kinh nghiệm tôi có được trong quân ngũ, tôi rất tự tin vào khả năng hội nhập của mình trong một xã hội mới, mặc dù tài sản mà tôi mang theo chỉ có một bộ <a href="https://www.hoaky.org/cau-chuyen-nguoi-viet-noi-dat-hoa-ky.html#more-'" class="more-link">more »</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div class="row kaio-news-author kaio-mg-bottom-10"></div>
<div class="intro-content kaio-mgt-15">
<p>Ngày đến Mỹ tôi chỉ mới 30, là một người lanh lợi và rất quyết đoán, cộng với những kinh nghiệm tôi có được trong quân ngũ, tôi rất tự tin vào khả năng hội nhập của mình trong một xã hội mới, mặc dù tài sản mà tôi mang theo chỉ có một bộ đồ duy nhất mặc trên người và không một xu dính túi. Thế mà khi ngồi viết bài này, tôi đã là một người hưu trí. Ngồi bồi hồi nhớ lại những ngày đầu tiên đến Mỹ, lương tối thiểu cho một công nhân không có nghề chuyên môn như tôi chỉ có 2,75 đô la và cao lắm cũng chỉ 4 đô la, lại là người Á Đông, không có xe cộ và trong lòng còn mang đầy những vết thương tình cảm quá lớn. Nhưng dù sao tôi vẫn tự nhủ: Mình phải cố gắng, và biết ra sao ngày sau. Thế rồi những việc xảy đến với tôi trong những ngày đầu ở Mỹ bây giờ lại là cả một vùng kỷ niệm.</p>
<div><img style="display: block; margin-left: auto; margin-right: auto;" src="/images/post/2014/12/13/09//634907060279450000.jpg" alt="634907060279450000 Câu chuyện người Việt nơi đất Hoa Kỳ" width="502" height="282" title="Câu chuyện người Việt nơi đất Hoa Kỳ" /></div>
<p>Tôi đã đọc một số bài viết của các anh chị khác về sinh hoạt của người Việt 5 châu. Những đề tài được nói đến trong các bài viết như: Nước Mỹ không là thiên đường, Tôi làm giàu ở Mỹ, và các bài viết khác quanh quẩn thì nó vẫn nói lên thực trạng về &#8220;ước ao làm giàu&#8221; của mỗi người. Có rất nhiều bài lên tiếng chê bai nước Mỹ, các bài viết đã mang đến cho độc giả cái nhìn rất tiêu cực, và cũng làm cho những người ở Việt Nam không khỏi chùn chân khi quyết định đi Mỹ. Và tôi cũng nhận thức được rằng những bài viết mà tôi đã đọc, họ chỉ nói lên được một góc nhỏ nào đó trong quá trình va chạm thực tế của họ khi đến Mỹ, và nó cũng chỉ gói gọn trong khuôn khổ kiến thức của họ. Vì vậy trong phần &#8220;Ý kiến của bạn&#8221; có nhiều khen ngợi, và cũng đầy rẫy những chống đối chê trách. Vì vậy khi quyết định viết bài này, tôi xin xác định mục đích của bài viết này như viết về kỷ niệm, và mong được chia sẻ với bạn đọc những kinh nghiệm mà tôi có khi trải nghiệm cách làm giàu của tôi trên đất Mỹ. Và để thành công tôi đã áp dụng cách làm giàu như sau:</p>
<p><span style="font-size: 13px;"><strong>1. Lắng nghe, ít nói, biết nhìn</strong></span></p>
<p>Tôi đã tập lắng nghe điều mọi người thích nói. Còn họ nói đúng hay sai thì không quan trọng, điều quan trọng là tôi tập được thói quen biết ghi nhận và tránh phát biểu những điều mà tôi không thực sự biết. Thói quen này đã giúp tôi có &#8220;cái nhìn thực dụng&#8221;. Người ta có thể nói suốt đời và nói rất giỏi, nhưng sẽ không thể làm được suốt đời và khi người ta bảo: Làm đi đừng nói vì thời gian không chờ khi bạn nói, thật là chí lý với tôi.</p>
<p><span style="font-size: 13px;"><strong>2. Tự tin, học hỏi, tránh người ba hoa</strong></span></p>
<p>Tập được thói quen biết lắng nghe, biết kiềm chế phát biểu đã cho tôi &#8220;cái nhìn&#8221; và &#8220;cái nhìn&#8221; đã là chìa khoá mở cách cửa cho tôi đi đến thành công. Tôi nhìn được nhiều thứ khác nhau trong nhiều lĩnh vực từ kinh doanh, đến tài chính, tham khảo về cổ phiếu và ảnh hưởng của chính trị với kinh tế như thế nào, và tôi chợt nhận thức được một điều là tại Mỹ: Khi một người là một con nợ của các tập đoàn tài chính thì người đó là người có sức mạnh. Chẳng thế mà những ngày đầu trên đất Mỹ, nhiều anh bạn của tôi hãnh diện khoe với bạn bè là anh ta được cấp thẻ Visa, hay Master Card và cho biết là phải khó khăn lắm mới có được, trong khi tôi đã có trong tay trên 80 thẻ tín dụng từ Visa, Master Card, Monte Blanche, tới American Express.</p>
<p>Để có những thẻ này chẳng có gì là khó khăn, tôi chỉ cần mở một tài khoản trong ngân hàng thì ngoài thẻ ATM, họ cũng mời tôi làm đơn xin cấp các loại thẻ khác, mà thông thường nhất là Visa và Master Card. Xin đừng vội nghĩ là các ngân hàng tốt với bạn, hay bạn là người có quyền lực mà được mời để sử dụng các loại thẻ này, chẳng qua mỗi lần bạn dùng thẻ thì ngân hàng cũng có lợi nhuận, và ngân hàng họ cần có càng nhiều người dùng thẻ càng tốt.</p>
<p>Ngày đó thông thường thì khi cấp thẻ các ngân hàng không buộc người sử dụng phải trả tiền &#8220;Hội viên&#8221; (Free Membership). Nhưng tín dụng thì họ cấp cho cũng chỉ ở mức cao nhất khoảng 5.000 USD và thấp nhất khoảng 1.000 USD. Những thẻ tín dụng phải trả membership do các ngân hàng lớn cấp thoạt đầu tín dụng cũng như các thẻ không phải trả tiền hội viên. Các ngân hàng căn cứ vào thời gian sử dụng thẻ và quá trình dùng thẻ của bạn, không có sơ xuất như trả nợ trễ, hay trong hồ sơ tín dụng khác không có những dấu hiệu mà ngân hàng gọi là &#8220;Bad Credit&#8221; thì tín dụng của bạn sẽ được cho cao hơn. Từ cái &#8220;nhìn&#8221; này tôi đã thấy được sức mạnh của tín dụng như thế nào, nên tôi đã xin tất cả các loại thẻ nào mà tôi có thể xin được.</p>
<p>Mặc dù có số lượng thẻ lên đến 80 cái, thoạt đầu chỉ là để &#8220;trả đũa mấy anh bạn hay &#8220;nổ&#8221; của tôi&#8221;, nhưng một ngày tôi mới ý thức rằng tôi có cái sức mạnh tiêu dùng cùng lúc đến 275.000 USD. Dĩ nhiên sử dụng thì phải trả lại, và tôi chỉ có 25 ngày để hoàn trả mà không mất tiền lời. Và nếu phải trả số tiền tối thiểu của 80 thẻ thì chẳng có cách nào mà tôi trả nổi, nên tôi phải có chiến lược để vay và trả mà không phải trả tiền lãi, cũng như không bị trễ (late payment). Tại Mỹ khi bạn dính vào trường hợp bị &#8220;bad credit&#8221;, cũng đồng nghĩa với bạn đã đánh mất 50% khả năng huy động đồng vốn khi cần, và tất cả những nhu cầu mua bán cần đến tín dụng như xe hơi, nhà cửa, bạn đều phải trả mức tiền lãi cao hơn những người có &#8220;good credit&#8221;.</p>
<p>Tôi đã mua căn nhà đầu tiên vào năm 1979, bằng mớ tiền nhựa này, và mua tại phiên tài sản bị bán đấu giá. Căn nhà rộng 1700SF, có 4 phòng ngủ, hai phòng tắm với giá 42.000 USD, nhưng tôi phải trả hết số tiền trong vòng ba ngày. Lập tức tôi sử dụng ngay 30 thẻ tín dụng để lấy ra số tiền mặt 42.000 USD. Thanh toán xong tiền mua nhà, tôi tìm đến ngân hàng vay lại nợ để trả lại cho các thẻ tín dụng, điều mà tôi sửng sốt là mặc dù tôi mua căn nhà này với giá 42.000 USD, khi ngân hàng cho định giá để xác định mức lãi và tiền cho vay, họ định giá căn nhà tôi mua có giá thị trường đến 65.000 USD. Như vậy equity trong căn nhà tôi thặng dư đến 23.000 USD. Và với chương trình vay mua nhà: trả trước 25% hay 16.250 USD (Down Payment), tôi được vay 48.750 USD. Thực tế số tiền tôi phải có ngay để trả cho các thẻ mà tôi đã dùng chỉ có 42.000 USD, như vậy ngoài số tiền 42.000 USD phải hoàn trả, tôi vẫn còn có dư 6.750 USD. Và trong vài thập niên tôi vẫn dùng thẻ tín dụng để kinh doanh nhà đất, và trở thành Real Estate Broker. Tôi đã chọn địa ốc là môi trường hoạt động thường xuyên của tôi.</p>
<p>Tôi là một trong số lớn những người thành công trong giai đoạn đầu từ 1975 đến 1985. Tính đến thời điểm cuối năm 1985, tổng số trị giá tài sản của tôi lên đến trên 3 triệu USD. Và người ta nói: &#8220;Ông ấy giàu lắm! Nhưng nhà quê không biết hưởng thụ (?)&#8221;. Trong khi tôi là chủ trên danh nghĩa số tài sản lên đến trên 3 triệu, nhưng số nợ ngân hàng của tôi đến trên 75% thì có gì đâu để gọi là giàu? Nhưng tôi giàu vì tín dụng, vì cho đến thời điểm này tôi đã có credit line lên đến 2.500.000 USD, và có rất nhiều bạn hữu trong ngành tài chính, ngân hàng.</p>
<p>Và tôi lại có thêm triết lý làm giàu nữa là: Muốn giàu phải có các bạn giàu. Vì nước chỉ chảy xuôi chứ không chảy ngược. Với giới nhà giàu họ không cần khoe khoang, và không có thời giờ cho những chuyện phiếm vô bổ. Sự thành công rất dễ làm cho con người tự tin, nhưng khi thất bại thì lòng tự tin cũng trốn mất. Cái khác biệt giữa người có bản lĩnh và không bản lĩnh: là khi sa cơ thất thế người bản lĩnh vẫn không mất tự tin, và ngược lại.</p>
<p><span style="font-size: 13px;"><strong>3. Có giàu cũng chớ kiêu sa</strong></span></p>
<p>Khi được nhiều người gọi mình là người giàu có, thì chính mình phải hiểu rõ có quả thật là mình giàu không, và nếu mình giàu thật, thì mình như thế nào? Được khen giàu thì có thích nhưng thực tế mình cũng chỉ như những người chưa giàu, nếu có chăng thì thay vì đi vào chốn ăn chơi mình được cư xử tốt hơn những người chưa giàu, nhưng cái giá phải trả cao hơn người chưa giàu là hàng chục lần.</p>
<p>Có một ngày tôi nhận được cú phone từ một sòng bài ở Las Vegas, đề nghị cho tôi làm member của sòng bài nếu tôi tham gia. Mỗi khi đi Las Vegas sẽ có phi cơ riêng đón tôi, khách sạn không phải trả tiền và ăn uống ở những nhà hàng nổi tiếng hoàn toàn free. Nếu tôi đồng ý tham gia thì phải thỏa mãn điều kiện duy nhất: mở một tài khoản tại casino với 30 ngàn USD, để được hưởng cái vinh dự là khách VIP. Một ngày cuối tuần, tôi gọi cho Casino, sau khi xác minh mã số, tôi cho họ biết tôi muốn tham gia cuộc đen đỏ tại Las Vegas và cần có phương tiện đến đó. Họ cho biết trong hai giờ sẽ có phi cơ riêng đón tôi tại San Francisco. Tự nhiên tôi thấy mình vĩ đại, mình thuộc giới thượng lưu và mình là VIP. Đến phi trường đã có xe đón thẳng về khách sạn, phòng tôi ở có giá 800 USD/ngày, trong phòng có hoa và một chai rượu ngon để sẵn, và tất cả hoàn toàn free. Một bữa ăn có giá 400 USD, nhưng thực phẩm cũng không khác mấy với những nhà hàng mà bữa ăn tối chỉ khoảng 50 USD, và chỉ một đêm tôi đã nướng hơn 40.000 USD. Và đó là cái giá phải trả. Khi ngồi nghĩ lại, nếu không bị mồi chài bằng những thủ thuật tiếp thị, đã cho tôi cái hư danh VIP, nếu chỉ cần suy nghĩ chín chắn tôi sẽ lắc đầu khi được mời mọc. Nhưng vì có chút tiền nên tôi đã vội vã nghĩ rằng mình xứng đáng để được là VIP. Thật là điên rồ phải không các bạn.</p>
<p><span style="font-size: 13px;"><strong>4. Nghèo có khổ có, mới là thành nhân</strong></span></p>
<p>Như tôi đã viết ở đoạn trên, khi có chút tiền, tôi tưởng là mình đã có nhiều, dù đã chuẩn bị tinh thần là sống thực tế, nhưng càng chuẩn bị thì càng có nhiều cơ hội cho mình phạm lỗi. Mặc dù thành công trong ngành địa ốc, nhưng tôi lại muốn dấn thân trong ngành cổ phiếu. Tôi thành công vài vụ, và thấy ngon ăn nên dốc toàn lực ăn thua đủ để rồi chưa đầy một năm sau khi bừng mắt dậy thấy mình trắng tay. Công lao 10 năm chỉ một phút bốc hơi đi mất (năm 1987).</p>
<p><span style="font-size: 13px;"><strong>5. Muốn giàu phải biết dấn thân</strong></span></p>
<p>Từ một nhà &#8220;chuẩn bị triệu phú&#8221;, bây giờ tôi lại là kẻ trắng tay. Nhưng thất bại không làm tôi nản chí, tôi quay lại với địa ốc. Tôi có thông tin về một thành phố ở bắc Los Angeles. Theo quốc lộ 14 dẫn đến thị xã Palmdale, ở đây có dân số vài trăm dân trên một dặm. Tôi lên kế hoạch xin giấy phép làm dự án xây dựng một Mobile Home Park với 1000 spaces. Tôi mua vài chục arces đất rừng với giá rẻ mạt và đặt làm một bảng quảng cáo có chiều cao 6 mét và chiều ngang 30 mét, với tất cả thông tin theo như dự án mà tôi xin. Và về nhà chờ người ta gọi. Chẳng phải chờ lâu chỉ trong vòng một tháng tôi có hàng trăm cú phone gọi đến và những hợp đồng mua bán liên tục diễn ra. Rồi người ta thi nhau mua đi và bán lại. Dự án không bao giờ thực hiện, nhưng đến bây giờ thì vùng đất này đã phát triển và trở thành thành phố, và vẫn có Mobile Home Park nhưng do người khác là chủ đầu tư. Và chẳng còn ai thèm nhớ đến tên tôi là kẻ khuấy động một thời của thành phố này. Và dĩ nhiên một lần nữa tôi lại từ nghèo trở thành trung lưu.</p>
<p><span style="font-size: 13px;"><strong>6. Biết tìm cơ hội, mới giàu nhanh thôi</strong></span></p>
<p>Thói đời là không ai chấp nhận cái đích mà mình đã đạt được, vì không một ai lại bằng lòng với cái mà mình có và họ biện minh bằng rất nhiều lý do khác nhau để bào chữa cho cái tham vọng của mình, và tôi cũng thế. Trong 10 năm tôi tạo dựng được số vốn hàng triệu USD, thay vì chấp nhận thành quả, và sống an nhàn thụ hưởng, thì tôi lại nghĩ chỉ 10 năm mà mình đã làm được như thế này, mình nên lên kế hoạch khác cho 10 năm tới. Và từ 1985 đến 1995 dù có khôn ngoan cách mấy tôi vẫn đón nhận thất bại nhiều hơn thành công. Trận động đất năm 89 và khủng hoảng kinh tế thời kỳ đó làm tôi lại rỗng túi, và tôi lại tìm kiếm cơ hội.</p>
<p>Như tôi đã trình bày ở phần trên, tôi là một Real Estate Broker chuyên về thị trường nhà phát mãi (foreclosure). Tôi có thông tin về một Plaza của một Nhật Kiều đang gặp khó khăn về tài chính, và ông đang có ý định bán đi. Thay vì tôi trực tiếp tiếp cận để đề nghị làm đại diện bên bán, tôi đã tìm hiểu thói quen của người khách hàng tương lai này: vợ chết, là một người theo Phật giáo, mỗi tuần đi ăn sushi và uống rược saké. Tôi đã lần mò theo ông ta gần ba tháng để tiếp cận làm quen. Trong suốt thời gian này tôi và ông ta chỉ trao đồi về suhsi và shasimi, cho đến một ngày ông ta chính thức ngỏ lời mời tôi về thăm nhà của ông, thì tôi biết chắc ông ta sẽ là khách hàng của tôi. Cái listing của ông có trị giá 32 triệu USD, với mức hoa hồng 10% và sau 7 tháng tôi đã thành công việc bán và nhận số hoa hồng 3 triệu USD. Và cũng nhờ ông, tôi còn bán thêm được hai khu thương mại khác do các bạn ông làm chủ.</p>
<p><span style="font-size: 13px;"><strong>7. Tuyệt đối chớ khoe cái tôi</strong></span></p>
<p>Sau khi bán xong cái Plaza, và nhận tiền hoa hồng, trong bữa ăn sushi ông hóm hỉnh hỏi tôi: Làm sao anh bán được cái Plaza của tôi trong khi có ít nhất 4 Brokers khác từng listes cho tôi nhưng không bán được, thế mà anh lại thành công? Và tôi cũng trả lời ông hiểm hóc không kém: vậy ông có hối hận đã trả cho tôi 10% hoa hồng không? Chúng tôi cùng cười ý nhị với nhau, tuy nhiên ông vẫn cho tôi một lời khen khác: Anh có biết là tôi rất thoải mái khi làm việc với anh, và tôi rất vui khi con trai tôi nhìn anh và hỏi: Đây là người đã bán được Plaza cho chúng ta đây sao? Còn anh thì trả lời: Không phải riêng tôi, mà còn có sự hỗ trợ của cha anh nên sự thành công có được là do kết hợp của cả hai. Trong nhiều thương vụ, một số chuyên gia vẫn mắc phải cái &#8220;tôi&#8221; của mình, và chính vì cái &#8220;tôi&#8221; của họ đã làm cho rắc rối, đôi khi còn hỏng cả mối quan hệ cần thiết trong kinh doanh.</p>
<p><span style="font-size: 13px;"><strong>8. Cái gì chưa biết thì bồi đắp thêm</strong></span></p>
<p>Trong kinh doanh, người thành công càng lớn thì cái tôi của họ cũng lớn theo, có nhiều người luôn tỏ ra mình là người uyên thâm. Nhưng thực tế thì phải xem lại, vì càng có nhiều kinh nghiệm thì tri thức cũng nhiều, và dễ dàng hơn trong việc tham khảo tư vấn cho các vấn đề liên quan đến công việc chính của mình. Vì thế tôi luôn sẵn sàng học thêm các lớp đào tạo bổ túc của các Vocational Education mở ra hàng năm cho mọi người tham gia.</p>
<p><span style="font-size: 13px;"><strong>9. Gặp cứng thì phải nên mềm</strong></span></p>
<p>Nguyên thuỷ tôi là kỷ sư thiết kế phần mềm, nhưng sau vài năm làm nghề, tôi chuyển sang làm Broker địa ốc, và học tiếp để lấy Cao học. Và sau cùng lấy lớp chuyên nghành về Marketing. Và chính môi trường làm việc của Marketing đã dạy tôi rất nhiều về &#8220;Gặp cứng thì phải nên mềm&#8221;.</p>
<p><span style="font-size: 13px;"><strong>10. Khi nghe dịu ngọt cần phải đắn đo</strong></span></p>
<p>Thật ra trong thương trường luôn có muôn vàn cạm bẫy, người ta cài nhau vào các thế bí, cũng như luôn sẵn sàng bán cái cho người khác để lẩn tránh trách nhiệm.</p>
<p><span style="font-size: 13px;"><strong>11. Làm việc không được quanh co</strong></span></p>
<p>Hiểu được như vậy, nên tôi làm việc theo sách vở, khi cần luật, tôi tìm đến văn phòng luật sư, chứ không nghe lời các nhà tư vấn không hành nghề. Tôi cũng không tư vấn cho bất cứ ai về những lãnh vực dù là tôi biết nhưng không có bằng hành nghề cũng như không bán rẻ cái đạo đức kinh doanh (Ethic code).</p>
<p><span style="font-size: 13px;"><strong>12. Tránh xa chính trị, lại gần nhà bank</strong></span></p>
<p>Trong đời sống xã hội Mỹ, làm chính trị không khó, nhưng mất nhiều thời giờ lại còn phải tạo được tiếng nói của mình, vì vậy con đường đến gần ngân hàng sẽ dài hơn con đường làm chính trị. Luận về cái chữ Giàu, Nghèo ở nước Mỹ, Tôi đã tự hỏi: Phải có bao nhiêu tiền mới gọi là giàu, và khi nào bị coi là nghèo? Tôi không bao giờ quên được cái giây phút tầm thường rất con người của tôi, khi được người bảo trợ đưa về nơi mà tôi sẽ bắt đầu lại từ đầu. Trên chuyến đi hơn 200 dặm thì chúng tôi về đến thành phố Mobile, xe dừng lại ở một ngã tư đèn đỏ và đậu trước một quán ăn nhanh Kentucky Fry Chicken. Mùi gà nướng thơm lừng làm tôi thấy thèm khát, giống như kẻ bị bỏ đói lâu ngày và vì sĩ diện tôi đã không để lộ sự thèm khát, nhưng trong bụng tự nhủ khi nào đi làm có tiền mình sẽ ăn cho thỏa chí mới thôi.</p>
<p>Hôm sau, khi ở nhà có một mình, tôi đã vật lộn với cái mắy cắt cỏ, và ra sức làm sạch sẽ khu vườn rộng lớn của người bảo trợ cho tôi, từ cắt cỏ, làm vườn thật gọn ghẽ. Kết quả là người bảo lãnh cho tôi buổi chiều khi đi làm về ông ta đã tỏ ra thích thú, và nhét cho tôi 100 USD. Thế là chỉ một ngày sau khi đến thành phố này, tôi đã có 100 đô la. Việc đầu tiên tôi nghĩ đến là phải đi ăn gà nướng Kentucky. Không xe, tôi đã lủi thủi cuốc bộ hơn một dặm để đi ăn gà nướng, cái mùi thơm phức mà tôi ngửi chiều hôm trước làm tôi thấy thèm nhỏ rãi. Thế nhưng khi đến tiệm Gà Rán, tôi không còn thấy thèm. Vì với 100 đô la, tôi có thể mua được 90 xuất ăn với giá 1,25 đô la. Tôi đã không ăn và quay về. Mãi đến gần 7 năm sau tôi mới ăn bữa cánh gà đầu tiên. Tôi kể lại câu chuyện này chỉ muốn gửi đến các bạn trẻ một chút chia sẻ: mình chỉ ước mơ khi mình chưa có, và khi khả năng cho phép thì ước mơ đó chưa hẳn là vẫn còn tồn tại.</p>
<p>Khi các bạn tôi biết tôi &#8220;giàu&#8221; hơn họ, họ đã hỏi tôi: Làm giàu dễ hay khó? Câu trả lời chẳng dễ dàng chút nào với tôi, vì làm thế nào để định nghĩa được cái dễ và cái khó? Nhưng tôi vẫn trả lời: Chẳng khó tý nào. Nhưng xin các bạn cũng phải hiểu sâu về hai chữ &#8220;Chẳng Khó&#8221; mà tôi đang dùng. Ở trong cái nghĩa của &#8220;chẳng khó&#8221; nó cũng bao gồm những thức khuya dậy sớm và phải đổ rất nhiều mồ hôi, và trí tuệ. Và &#8220;chẳng khó khi mình hoạch định được cho mình một hướng đi, và trong hướng đi, mình cũng phải biết khi nào phải ngưng và khi nào phải tiến&#8221;. Thành quả ra sao thì còn tuỳ thuộc vào kiến thức, khả năng lĩnh hội cũng như sự tháo vát của mình.</p>
<p>Trên mục này tôi đọc thấy có rất nhiều bạn đã than thở hay nghi kỵ về khả năng của mình. Tôi phải thành thật nói rằng các bạn đó sẽ không bao giờ giàu được, vì căn bản các bạn đó quá thiếu tự tin, thiếu kiến thức, và bất kể các bạn đó là ai, dù có học vị hay không, một khi thiếu tự tin và kiến thức thì cũng chỉ giống như những người thiếu học. Một trong những người thành công ở Mỹ có anh David Duong, từ một người chuyên mua giấy phế thải, nay là một Tổng giám đốc của một cơ sở giải quyết vệ sinh môi trường tại Việt Nam. Hay một anh chàng khi khởi nghiệp tại Mỹ với nghề Assembly, và bây giờ là một trong những nhà cung cấp cable cho máy vi tính tại Sillicon valley. Hay một cậu bé làm nghề Office Cleanning đã trở thành Tổng giám đốc của công ty ở tuổi 19.</p>
<p>Tất cả những người này tôi đều quen biết, và ngoài những người này, còn rất nhiều người khác đã thành công. Các bạn sẽ hỏi: Làm thế nào để họ có thể thành công như vậy? Tôi xin thưa rằng: Những người này họ giống nhau ở một điểm: &#8220;Biết nhìn, biết lắng nghe, và biết nói&#8221;. Tôi xin nêu ra vài trường hợp điển hình như của anh bạn làm nghề Assembly. Anh bạn này khi mới đến Mỹ bắt đầu bằng công việc lắp ráp cable cho máy vi tính, và làm việc cho hãng IBM. Trong một lần anh làm quen với một Buyer Agent, anh ta tìm hiểu về giá thành của một sợi dây nối trong hệ thống vi tính, và anh ta nhận thấy giá của các nhà phân phối cho hãng quá cao (đó là biết nhìn). Anh ta lập tức liên hệ với công ty chuyên cung cấp Cable cho nhà sản xuất và dốc túi mua vài cuộn. Anh ta làm hàng mẫu và khéo léo kết thân với Buyer Agent và chào hàng với giá rẻ mạt (biết nói). Người Buyer Agent đã thẳng thắn nói với anh ta: Tao thích mày nên mua dùm cho mày 50 sợi, nhưng tao không hứa là sẽ mua tiếp. Anh bạn này sung sướng hoàn tất 50 sợi dây trong ngày hôm sau, và tiền trao cháo múc.</p>
<p>Câu chuyện bán được 50 bộ dây được coi như một chuyện đùa, nhưng nó không đùa tý nào khi mục đích của anh bạn tôi là có được cái hoá đơn của hãng IBM đặt mua hàng. Chẳng có gì gọi là to lớn, nhưng sự thành công của anh ta bắt đầu từ đó. Vì khi đặt hàng, công ty luôn có hoá đơn, và cái hoá đơn dù chỉ có 50 sợi, nhưng cái hoá đơn đó có chữ IBM, và anh ta dùng cái hoá đơn này để đi chào hàng ở những hãng điện tử khác&#8230; Với một công ty dù nhỏ nhưng được một hãng lớn như IBM mua hàng thì hãng đó đã tạo được niềm tin. Và đơn đặt hàng mỗi ngày mỗi nhiều, và bây giờ anh là tổng giám đốc công ty do anh thành lập. Anh đã biết lắng nghe những yêu cầu của khách hàng và tiến đến thành công.</p>
<p>Câu chuyện của vị tổng giám đốc 19 tuổi cũng tương tự: khởi đầu chỉ là nhân viên quét dọn, nhưng cậu bé đã cố ghi chép tất cả địa chỉ của các công ty mà cậu phải phục vụ. Sau mỗi lần làm việc trong khi những người khác ra về thì cậu cố nán lại để gặp người quản lý để yêu cầu người này kiểm tra, bất cứ một sơ sót nào do người khác gây ra cậu ta đều tình nguyện ở lại để hoàn tất. Và đến một hôm người chủ của cậu ta bị mất hợp đồng, cậu ta đã lấy được tất cả những hợp đồng mà người chủ cũ đã đánh mất. Và dĩ nhiên là cậu ta trở thành giàu có, và chỉ hai năm sau, trên báo San Jose mercury News đã có bài viết về sự thành công của cậu này. Và tôi cũng phải xin nói rằng những vị này bây giờ đều đã tốt nghiệp ít nhất là cử nhân. Thành công là mục tiêu, nhưng để gìn giữ được nó luôn phải cần kiến thức.</p>
<p>Và khi viết bài này, tôi đang ở Việt Nam. Vì vậy khi đọc những bài mà một số bạn đã viết tôi thật sự ngỡ ngàng. Và cách so sánh xã hội Mỹ với xã hội Việt Nam cũng thật phiến diện. Có bạn hỏi là nên đi Mỹ hay ở Việt Nam (?). Chẳng lẽ Toà Đại sứ Mỹ gửi thư đề nghị cho bạn được thảnh thơi leo lên máy bay tới Mỹ chăng? Có nhiều lần tôi đến Lãnh sự quán TP. HCM có các cô đã khóc ngất vì phỏng vấn thành công (!) và còn có hàng trăm người ăn chực nằm chờ để chờ phỏng vấn. Như vậy tại sao lại có bạn vẫn lên tiếng hỏi được câu này, và sự thật thì dù cho có hàng ngàn câu góp ý &#8220;Nên ở lại&#8221; thì ngày lên phi cơ bạn đó vẫn có mặt tại phi trường để nói Farawell với người thân còn ở lại.</p>
<p>Có một số sinh viên du học nêu lên câu hỏi: Học xong nên về Việt Nam hay ở lại? Và người hỏi lại là người có học vị Cao học. Tôi tự nhủ: Ngày trước khi tôi học xong, cầm mảnh bằng trong tay, khi nhận việc tôi không hề biết chút nào về công việc. Nhưng để trở thành nhân viên của công ty, thì ứng viên phải có trình độ mà họ yêu cầu. Vì vậy khi tốt nghiệp bạn chỉ là một sinh viên đã học xong các chương trình dành cho các chương trình mà bạn chọn. Nhưng không ai dám bảo đảm rằng khi nhận việc bạn có thể làm việc được ngay mà không cần huấn luyện.</p>
<p>Và khi các bạn nói rằng đã tốt nghiệp, nhưng không nói rõ bạn tốt nghiệp với loại điểm nào? Và bạn có khó khăn khi tìm được việc ở Mỹ không? Và với trình độ của một người tốt nghiệp ở Mỹ bạn thừa hiểu rằng cái học của bạn ở Mỹ chắc chắn chưa phù hợp với xã hội Việt Nam ngày nay. Mặc dù Việt Nam đang trên đà phát triển. Có bạn còn than rằng: &#8220;Nước Mỹ không là thiên đường&#8221; tôi thấy rất đúng, vì tôi chưa nghe ai nói nước Mỹ là thiên đường cả, mà chỉ nghe nói rằng quốc gia này có nhiều cơ hội cho mọi người tiến thân. Có rất nhiều người tôi gặp đã nói: Cố sang Mỹ đi làm vài năm kiếm chút tiền rồi về lại Việt Nam làm vốn kinh doanh. Như vậy họ có đến Mỹ để tìm thiên đường đâu? Họ đến Mỹ để tìm cơ hội kiếm tiền, nhưng làm sao họ kiếm tiền được khi học vấn không có, còn ngôn ngữ thì không! Quả thật có chuyện mang tiền Mỹ về Việt Nam họ sống sung sướng vì sự chênh lêch mệnh giá của hai loại tiền, nhưng làm sao để dư được khi họ chỉ đủ sức nuôi chính họ trong xã hội Mỹ?</p>
<p>Và cũng không thiếu các bạn hiện sống tại Mỹ có cái nhìn rất thiển cận về Việt Nam. Dĩ nhiên giai cấp giàu nghèo thì ở đâu cũng có, tại Mỹ cũng vậy. Các bạn hãy nhìn xem cứ mỗi dịp Giáng sinh về thì tại San Francisco có bao nhiêu người chết cóng vì đói lạnh. Nhưng tôi ít nghe nói tại Việt Nam có người chết vì đói lạnh. Còn cơ hội làm giàu thì chính thời điểm này có rất nhiều cơ hội cho mọi người, làm giàu ở Việt Nam chỉ tiếc là phần lớn những người chưa giàu lại không chịu học cách để nhìn&#8230;</p>
<p>Nhìn vào hai xã hội khác nhau, thì không nên so sánh, từ đạo đức, văn hoá hay những cái khác, mà hãy đón nhận và bằng lòng với cái xã hội mà mình chọn. Các bạn không thể đòi hỏi xã hội Việt Nam phải văn minh như nước Mỹ, hay mang cái xã hội Mỹ làm tiêu chuẩn mẫu mực cho mọi người. Khi về Mỹ, tôi yêu quý đất nước này, nhưng khi về Việt Nam lòng tôi lại tràn ngập những yêu thương, vì đây là quê cha đất tổ. Tôi thật sự thích thú mỗi khi đi ngang một thành phố đang phát triển, tôi không khó chịu khi lái xe trên con đường bụi mù, vì phải có những bụi mù thì sự phát triển mới thành hình được.</p>
<p><strong>Charles Trần</strong></p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.hoaky.org/cau-chuyen-nguoi-viet-noi-dat-hoa-ky.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Một lần tham dự đám cưới người Việt ở Hoa Kỳ</title>
		<link>https://www.hoaky.org/mot-lan-tham-du-dam-cuoi-nguoi-viet-o-hoa-ky.html</link>
		<comments>https://www.hoaky.org/mot-lan-tham-du-dam-cuoi-nguoi-viet-o-hoa-ky.html#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 10 Dec 2014 09:13:05 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Vẻ Đẹp Đất Nước Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[đám cưới người Việt ở Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[người việt]]></category>
		<category><![CDATA[người việt ở Hoa Kỳ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hoaky.org/?p=1703</guid>
		<description><![CDATA[Mùa hè là khoảng thời gian nhiều đôi uyên ương người Việt tại Mỹ chọn để tổ chức đám cưới. Và nói đến đám cưới của người Việt ở đây là nói đến áo, bánh cưới và rất nhiều những phong tục, tập quán mang đậm bản sắc Việt. Ở một số tiểu bang có đông <a href="https://www.hoaky.org/mot-lan-tham-du-dam-cuoi-nguoi-viet-o-hoa-ky.html#more-'" class="more-link">more »</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div class="row kaio-news-author kaio-mg-bottom-10"></div>
<div class="intro-content kaio-mgt-15">Mùa hè là khoảng thời gian nhiều đôi uyên ương người Việt tại Mỹ chọn để tổ chức đám cưới. Và nói đến đám cưới của người Việt ở đây là nói đến áo, bánh cưới và rất nhiều những phong tục, tập quán mang đậm bản sắc Việt. Ở một số tiểu bang có đông đúc cộng đồng người việt sinh sống như California, Texas, Washington, Virginia&#8230; việc may một chiếc áo dài cưới cho cô dâu, hay đặt mâm quả, bánh trái cho ngày cưới chẳng mấy khó khăn. Nhưng với một số bang khác, nơi có ít cộng đồng người Việt sinh sống thì những lễ vật cho ngày cưới phải được chuẩn bị từ trong nước đem sang hoặc từ các bang khác trước ngày cưới vài tháng.</p>
<div><img style="display: block; margin-left: auto; margin-right: auto;" src="/images/post/2014/12/13/09//634883016932090000.jpg" alt="634883016932090000 Một lần tham dự đám cưới người Việt ở Hoa Kỳ" width="480" height="360" title="Một lần tham dự đám cưới người Việt ở Hoa Kỳ" /></div>
<p>Bên cạnh áo cưới theo kiểu Tây phương, các cô dâu Việt còn phải chuẩn bị cho mình chiếc áo dài truyền thống để làm lễ vu quy. Khi tổ chức đám cưới, hầu hết những gia đình người Việt không chỉ chọn ngày lành tháng tốt theo phong tục truyền thống bao đời nay mà còn là những ngày cuối tuần. Thiệp mời tham dự tiệc cưới cũng phải gửi đi cho bà con, họ hàng, người thân và bạn bè gần xa từ rất sớm, ít nhất cả hai hay ba tháng, có khi đến nửa năm, sau đó phải đợi khách được mời hồi âm qua phong thư và một mảnh giấy phúc đáp nho nhỏ đã được bỏ sẵn bên trong thiệp mời, thì nhà trai và nhà gái mới bắt đầu đặt nhà hàng. Tiệc cưới cũng phải đặt sớm, từ 6 tháng đến khoảng một năm trước, nếu không sẽ có đám khác đặt, nhà hàng không còn chỗ.</p>
<p>Cô dâu Việt thường thích sở hữu riêng cho mình một chiếc áo cưới theo kiểu tây phương để làm kỷ niệm cho ngày quan trọng trong đời. Việc đặt may một chiếc áo cưới tốn khá nhiều thời gian và nhiều khi vẫn phải sửa lại cho vừa vặn với thân hình, rồi cả việc chọn vải, chau chuốt từng chi tiết trên chiếc áo cưới sao cho thật hoàn hảo và lộng lẫy. Những cửa hàng bán áo cưới tại Mỹ có đầy đủ mọi kiểu cho khách chọn lựa, từ những kiểu Âu Mỹ cổ điển của thập niên 60-70 đến những kiểu tân thời hiện nay. Các cô dâu Việt cũng có thể tự chọn mua ngay cho mình 1 chiếc áo cưới vừa ý tại tiệm với giá cả thấp hơn so với việc đặt thợ may, tuy nhiên một số vẫn chọn đến đặt may áo theo ý thích hơn là mua sẵn. Giá trung bình mỗi chiếc áo cưới ở Mỹ là từ 600 USD đến 800 USD. Giao Le, một tân nương người Mỹ gốc Việt ở thành phố New Orleans, Louisiana rất tự hào khi khoác trên mình tà áo dài tuyền thống dân tộc trong ngày cưới. Cô tâm sự: &#8220;Đây là lần thứ 2 trong đời em được mặc áo dài, cảm thấy rất hãnh diện và thấy mình thật xinh đẹp&#8221;.</p>
<p>Ngoài chuyện lễ phục, quần áo cho lễ cưới thì chiếc bánh cưới cũng là điều không thể thiếu trong mỗi nghi lễ của người Việt ở Mỹ. Từ lâu người Việt ở Mỹ đã không bỏ lỡ nghề làm bánh từ những ngày đầu tiên đặt chân lên xứ người. Điển hình là tiệm bánh Van có mặt tại nhiều thành phố ở bang California, nơi đây chuyên cung cấp bánh cưới cho cộng đồng người Việt ở khắp nơi trong bang California.</p>
<p><img style="display: block; margin-left: auto; margin-right: auto;" src="/images/post/2014/12/13/09//634883016942530000.jpg" alt="634883016942530000 Một lần tham dự đám cưới người Việt ở Hoa Kỳ" width="480" height="360" title="Một lần tham dự đám cưới người Việt ở Hoa Kỳ" /><br />
Chủ nhân tiệm bánh khởi đầu sự nghiệp bằng nghề nhận đặt làm những chiếc bánh cưới, bánh sinh nhật và một số loại bánh quen thuộc như: bánh dày, bánh bao, bánh da lợn rồi đến những loại bánh đặc trưng cho ngày lễ Tết như bánh tét, bánh chưng cho cộng người người Việt nơi đây trong 1 cửa tiệm nhỏ. Sau đó nhờ vào tay nghề và sự tận tụy cũng như uy tín trong công việc mà nay, cơ sở tiệm bánh Van được mở rộng trên khá nhiều thành phố ở bang California. Một chiếc bánh cưới ở đây có giá khoảng 800-1.000 USD, dành cho khoảng 500- 600 người ăn. Thường vào mùa cưới khoảng từ tháng 5 đến tháng 10 dương lịch là khoảng thời gian bận rộn của các tiệm bánh phục vụ cho cộng đồng người Việt ở Mỹ. Các loại mâm quả, khay rượu thường được thuê ở các cửa hàng nhận đặt làm bánh cưới hoặc 1 số nhà hàng nhận đặt tiệc cưới. Đủ các kích cỡ từ lớn đến nhỏ, từ mâm đựng nữ trang cho đến mâm đựng trái cây, hoa quả đều có.</p>
<p>Nhà hàng châu Á ở Mỹ, chủ yếu là các nhà hàng Trung Hoa chuyên phục vụ cho tiệc cưới của người Việt ở Mỹ thường có những dịch vụ cho thuê những đồ dùng cho đám cưới cổ truyền Việt Nam. Thông thường không khí nhộn nhịp từ băng nhạc sống với những giai điệu tiếng việt thân thương cũng góp vui cho những buổi tiệc cưới của người Việt ở Mỹ. Khách mời tham gia tiệc cưới cũng có thể góp vui bằng những bản nhạc mình yêu thích.</p>
<p>Chiêm nghiệm từ những đám cưới này có thể thấy, sau bao năm sống xa quê hương nhưng những phong tục, những nét văn hóa trong lễ cưới của người Việt ở Mỹ vẫn được mang theo và giữ gìn cho đến ngày nay.</p>
<p><em><strong>Vương Vi</strong></em></p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.hoaky.org/mot-lan-tham-du-dam-cuoi-nguoi-viet-o-hoa-ky.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Đến thăm Little Saigon (tiểu Sài Gòn) &#8211; Khu phố người Việt ở Hoa Kỳ</title>
		<link>https://www.hoaky.org/den-tham-little-saigon-tieu-sai-gon-khu-pho-nguoi-viet-o-hoa-ky.html</link>
		<comments>https://www.hoaky.org/den-tham-little-saigon-tieu-sai-gon-khu-pho-nguoi-viet-o-hoa-ky.html#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 10 Dec 2014 05:46:59 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Vẻ Đẹp Đất Nước Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[Khu phố người Việt]]></category>
		<category><![CDATA[Khu phố người Việt ở Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[Little Saigon]]></category>
		<category><![CDATA[người việt ở Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[phố người Việt]]></category>
		<category><![CDATA[phố người Việt ở Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[sài gòn nhỏ]]></category>
		<category><![CDATA[tiểu Sài Gòn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hoaky.org/?p=1598</guid>
		<description><![CDATA[Tên gọi Little Saigon (hay Tiểu Sài Gòn, Sài Gòn Nhỏ) thường chỉ những khu vực có nhiều người Việt sinh sống bên ngoài lãnh thổ Việt Nam, nhất là tại Hoa Kỳ và Úc. Ban đầu đa số là người Sài Gòn. Các khu Little Saigon lớn có mặt trong thành phố Westminster, Garden <a href="https://www.hoaky.org/den-tham-little-saigon-tieu-sai-gon-khu-pho-nguoi-viet-o-hoa-ky.html#more-'" class="more-link">more »</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div class="row kaio-news-author kaio-mg-bottom-10"></div>
<div class="intro-content kaio-mgt-15">Tên gọi Little Saigon (hay Tiểu Sài Gòn, Sài Gòn Nhỏ) thường chỉ những khu vực có nhiều người Việt sinh sống bên ngoài lãnh thổ Việt Nam, nhất là tại Hoa Kỳ và Úc. Ban đầu đa số là người Sài Gòn. Các khu Little Saigon lớn có mặt trong thành phố Westminster, Garden Grove, San Jose, California, Houston, Texas. Westminster và Garden Grove nằm trong khu vực Quận Cam, California. Có nhiều khu Little Saigon ở khắp mọi nơi trên nước Mỹ.</p>
<p><span style="font-size: 15px; color: #000000;"><strong>Tại Quận Cam</strong></span></p>
<p>Khu Little Saigon lâu đời nhất, lớn nhất và nổi tiếng nhất nằm tại thành phố Westminster và Garden Grove, Quận Cam, nơi người Việt chiếm 30,7% và 21,4% dân số theo điều tra dân số năm 2000 (tổng cộng trên 125.000 người). Trước kia, Westminster cũng như các thành phố gần đó là những vùng đất đai trồng trọt lớn. Từ năm 1975, người Việt tỵ nạn đầu tiên đến đây từ trại Pendleton, nằm cách Westminster 50 dặm về hướng Nam và từ các tiểu bang khác như Pennsylvania, Arkansas, Florida. Từ năm 1978, Đại lộ Bolsa trở thành khu trung tâm của Little Saigon nhờ các cơ sở thương mại do những người Việt đầu tiên lập nên, trong đó có chợ Hòa Bình, nhà sách Tú Quỳnh, và nhà hàng Thành Mỹ là những bảng hiệu đầu tiên. Về sau cộng đồng người Việt tràn ra những thành phố lân cận như Garden Grove, Stanton, Fountain Valley, Anaheim và Santa Ana.</p>
<div><img style="display: block; margin-left: auto; margin-right: auto;" src="/images/post/2014/12/13/09//634867542524820000.jpg" alt="634867542524820000 Đến thăm Little Saigon (tiểu Sài Gòn)   Khu phố người Việt ở Hoa Kỳ" width="500" height="228" title="Đến thăm Little Saigon (tiểu Sài Gòn)   Khu phố người Việt ở Hoa Kỳ" /></div>
<p>Ngày 17 tháng 6 năm 1986, thị trưởng Westminster Chuck Smith đã làm lễ ra mắt Đặc khu Little Saigon trước thương xá Phước Lộc Thọ. Buổi lễ được đặt dưới sự chủ toạ của thống đốc tiểu bang và có sự hiện diện của đông đảo người Việt Nam trong vùng. Sau đó, các bảng chỉ đường được đặt trên xa lộ Garden Grove (Freeway 22) quanh vùng để chỉ đường đến Little Saigon.</p>
<p><img style="display: block; margin-left: auto; margin-right: auto;" src="/images/post/2014/12/13/09//634867542518710000.jpg" alt="634867542518710000 Đến thăm Little Saigon (tiểu Sài Gòn)   Khu phố người Việt ở Hoa Kỳ" width="500" height="375" title="Đến thăm Little Saigon (tiểu Sài Gòn)   Khu phố người Việt ở Hoa Kỳ" /><br />
Little Saigon tại Quận Cam là một vùng rộng lớn, với nhiều khu thương xá của người Việt và người Hoa, nằm phía Tây của Disneyland, giữa xa lộ California 22 và và xa lộ Liên bang 405. Ngoài các trụ sở thương mại còn có nhà hàng bán các món ăn Việt Nam và Á châu như cơm tấm, phở, bánh mì, bánh cuốn, Triều Châu, các siêu thị bán thực phẩm Việt Nam. Nhiều bác sĩ, nha sĩ, luật sư, kế toán người Việt cũng lập văn phòng tại đây để phục vụ thân chủ đồng hương.</p>
<p><span style="color: #000000; font-size: 15px;"><strong>Tại San Jose</strong></span></p>
<p>Với dân số người Mỹ gốc Việt gần 100.000 người, thành phố San Jose, California là thành phố có số đông người Việt nhất tại Hoa Kỳ. Tuy nhiên, cơ sở thương mại của người Việt nằm rải rác trên San Jose, không có tập trung như tại Westminster. Năm 2000, thương xá Grand Century Mall được thành lập tại đường Storey, trở thành một trọng tâm của người Việt tại San Jose.</p>
<p><img style="display: block; margin-left: auto; margin-right: auto;" src="/images/post/2014/12/13/09//634867542511520000.jpg" alt="634867542511520000 Đến thăm Little Saigon (tiểu Sài Gòn)   Khu phố người Việt ở Hoa Kỳ" width="500" height="330" title="Đến thăm Little Saigon (tiểu Sài Gòn)   Khu phố người Việt ở Hoa Kỳ" /><br />
<span style="font-size: 15px;"><strong>Tại San Francisco</strong></span></p>
<p>Kể từ đầu năm 2004 thành phố San Francisco đã chính thức thành lập khu &#8220;Little Saigon&#8221; trên đường Larkin giữa hai ngã tư đường Eddy và O&#8217;Farrell. Ở đây tập trung khoảng 2.000 người Việt trong tổng số 13.000 người Việt trên toàn thành phố. Hơn 80% các cơ sở buôn bán ở đây là của người Việt. Chính quyền đã thiết lập bảng chỉ dẫn trên đường và còn có kế hoạch xây cổng chào đón du khách tương tự như loại cổng dựng ở phố Tàu và phố Nhật San Francisco.</p>
<p><span style="font-size: 15px;"><strong>Tại Houston</strong></span></p>
<p>Ngày 2 tháng 5 năm 2004, chính quyền địa phương đã chính thức đặt tên &#8220;Little Saigon&#8221; cho khu vực Midtown, với nhiều cơ sở thương mại của người Việt, nằm cạnh khu Downtown ở trung tâm thành phố Houston. Một trung tâm thương mại khác của người Việt là khu vực mới phát triển quanh Đại lộ Bellaire, phía Tây Nam thành phố.</p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.hoaky.org/den-tham-little-saigon-tieu-sai-gon-khu-pho-nguoi-viet-o-hoa-ky.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Người Việt Nam chơi trội, “mua đứt” nguyên thị trấn của Hoa Kỳ</title>
		<link>https://www.hoaky.org/nguoi-viet-nam-choi-troi-mua-dut-nguyen-thi-tran-cua-hoa-ky.html</link>
		<comments>https://www.hoaky.org/nguoi-viet-nam-choi-troi-mua-dut-nguyen-thi-tran-cua-hoa-ky.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 09 Dec 2014 14:38:47 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Vẻ Đẹp Đất Nước Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[người việt nam ở hoa kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[người việt ở Hoa Kỳ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hoaky.org/?p=1192</guid>
		<description><![CDATA[Chuyện người Việt đổ xô sang Mỹ tìm mua BĐS vài năm gần đây đã trở nên quá quen thuộc nhưng việc mua đứt cả một thị trấn thì quả là xưa này hiếm. Có lẽ vì vậy mà khắp các trang báo lớn trên thế giới đều đưa tin về thương vụ &#8220;đình đám&#8221; <a href="https://www.hoaky.org/nguoi-viet-nam-choi-troi-mua-dut-nguyen-thi-tran-cua-hoa-ky.html#more-'" class="more-link">more »</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div class="row kaio-news-author kaio-mg-bottom-10"></div>
<div class="intro-content kaio-mgt-15">Chuyện người Việt đổ xô sang Mỹ tìm mua BĐS vài năm gần đây đã trở nên quá quen thuộc nhưng việc mua đứt cả một thị trấn thì quả là xưa này hiếm. Có lẽ vì vậy mà khắp các trang báo lớn trên thế giới đều đưa tin về thương vụ &#8220;đình đám&#8221; này.</p>
<table border="0" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2014/12/13/09//634695695348750296.jpg" alt="634695695348750296 Người Việt Nam chơi trội, “mua đứt” nguyên thị trấn của Hoa Kỳ" width="450" height="405" title="Người Việt Nam chơi trội, “mua đứt” nguyên thị trấn của Hoa Kỳ" /></td>
</tr>
<tr>
<td style="text-align: center;"><em>Báo giới quốc tế bất ngờ vì người Việt mua thị trấn tại Mỹ</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Trên trang nhất, hãng tin BBC chạy hàng tít lớn: &#8220;Hai người Việt Nam mua &#8220;thị trấn nhỏ nhất&#8221; nước Mỹ. Kèm theo đó tác giả bài viết khẳng định: &#8220;2 người đàn ông Việt Nam không rõ danh tính đã chiến thắng trong cuộc đấu giá mua thị trấn Buford, tại bang Wyoming hôm thứ Năm. Thị trấn này có một trường học, 1 trạm xăng, một căn nhà 3 phòng ngủ và một quầy tạp hóa&#8221;.</p>
<p>Tờ Telegraph của Anh cũng in đậm: &#8220;Thị trấn nhỏ nhất nước Mỹ đã được bán với giá 900.000 USD&#8221; kèm theo bên dưới là những miêu tả về cuộc đấu giá và tâm trạng của công dân duy nhất còn lại của thị trấn. &#8220;Người chiến thắng đã phải ganh đua với các đối thủ đến từ Hong Kong, New York, Florida, Kansas và Wyoming với mức giá khởi điểm 100.000 USD. Khoảng 20 người đã đến tận nơi trong khi một số khác chào giá qua điện thoại&#8221;, bài báo viết. Tờ Dailymail của Anh thì cho biết phiên đấu giá chỉ diễn ra chóng vánh trong vòng 11 phút.</p>
<table border="0" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2014/12/13/09//634695695355100659.jpg" alt="634695695355100659 Người Việt Nam chơi trội, “mua đứt” nguyên thị trấn của Hoa Kỳ" width="512" height="288" title="Người Việt Nam chơi trội, “mua đứt” nguyên thị trấn của Hoa Kỳ" /></td>
</tr>
<tr>
<td><em>Trading Post, trung tâm kinh doanh của cả thị trấn, cũng là điểm dừng chân duy nhất<br />
dành cho khách qua đường.</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Hãng tin CNN của Mỹ cho rằng đây là món hời cho những người mua với hàng tít: &#8220;Doanh nhân Việt Nam đã thâu tóm được thị trấn nhỏ nhất nước Mỹ với giá 900.000 USD&#8221;, tiêu đề bài báo khẳng định. &#8220;Phiên đấu giá bắt đầu ở mức 100.000 USD nhưng giá đã nhanh chóng được đẩy lên rất cao. Những người chiến thắng sau đó lập tức được hộ tống ra cửa bởi các nhân viên đấu giá để tránh sự tiếp cận của báo giới&#8221;, CNN thuật lại.</p>
<p>Tonjah Andrews, một nhà môi giới BĐS đến từ thủ phủ Cheyenne của bang Wyoming, đại diện cho những người thắng thầu thì cho biết cô sẽ không tiết lộ danh tính của thân chủ mình. Nhưng cô tiết lộ với CNN rằng những người này đã bay sang đây từ Việt Nam sau khi hay tin về vụ đấu giá trên mạng. Ngoài các tờ báo trên, thông tin về phiên đấu giá với chiến thắng bất ngờ của 2 người Việt Nam cũng được đăng tải trên rất nhiều báo danh tiếng khác như: Bưu điện quốc gia (National post) của Mỹ, bưu điện Washington, AFP, MSNBC&#8230;</p>
<table border="0" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2014/12/13/09//634695695359630919.jpg" alt="634695695359630919 Người Việt Nam chơi trội, “mua đứt” nguyên thị trấn của Hoa Kỳ" width="504" height="336" title="Người Việt Nam chơi trội, “mua đứt” nguyên thị trấn của Hoa Kỳ" /></td>
</tr>
<tr>
<td><em>Buford nằm ở độ cao 2400m so với mực nước biển, có dân số là 01 người trước khi diễn ra </em><br />
<em>cuộc đấu giá</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Buford là thị trấn thuộc hạt Albany, bang Wyoming, miền Tây nước Mỹ. Tại đây từng có khoảng 2000 cư dân sinh sống. Tuy nhiên nhiều năm trước, khi tuyến đường tàu hỏa qua đây đóng cửa, người dân dần bỏ đi và đến nay chỉ còn lại duy nhất ông Don Sammons. Ông cùng vợ con chuyển tới sống tại đây vào năm 1980 trước khi người vợ qua đời năm 1995. Cách đây 5 năm con trai ông cũng rời đi và hiện ông chỉ còn lại một mình.</p>
<p>Phát biểu sau phiên đấu giá, ông Sammons bùi ngùi chia tay thị trấn sau 32 năm sinh sống: &#8220;Tôi không biết có lúc nào mình sẽ cảm thấy hối tiếc vì quyết định này. Tôi đã sống ở đây suốt nửa đời mình&#8221;. Trước đó Sammons đã mua 1 căn nhà tại Windsor, Colorado để được sống gần con trai hơn.</p>
<p>Burford được đặt tên theo Tướng John Buford, người anh hùng của nước Mỹ trong thời Nội chiến. Buford đã lãnh đạo một đạo quân khai hoả trong trận Gettysburg và ghi danh trong nhiều mặt trận khác. Ông dành cả cuộc đời cống hiến cho sự nghiệp quân sự Hoa Kỳ. Năm 1869, Tổng thống đương nhiệm lúc đó là Ulysses S.Grant cũng đã ghé chân qua đây. Ông được coi là một trong những người có công trong việc chấm dứt cuộc Nội chiến, đem lại bình yên cho nước Mỹ. Thị trấn Buford cũng ghi dấu ấn với sự có mặt của tay cướp nhà băng lão luyện lừng danh Butch Cassidy (tên thật là Robert Leroy Parker). Cassidy từng tiến hành cướp bóc Buford và cũng đã từng được nếm trải chút ít mùi vị của nhà tù Wyoming Territorial ở Laramie, cách thị trấn 26 dặm về phía Tây.</p>
<p><em>Nguồn: Phunutoday</em></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.hoaky.org/nguoi-viet-nam-choi-troi-mua-dut-nguyen-thi-tran-cua-hoa-ky.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Người Việt tự hào trên đất Hoa Kỳ</title>
		<link>https://www.hoaky.org/nguoi-viet-tu-hao-tren-dat-hoa-ky.html</link>
		<comments>https://www.hoaky.org/nguoi-viet-tu-hao-tren-dat-hoa-ky.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 09 Dec 2014 14:34:20 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Vẻ Đẹp Đất Nước Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[người việt ở Hoa Kỳ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hoaky.org/?p=1188</guid>
		<description><![CDATA[Một nhà khoa học thành danh ở Mỹ với nhiều công trình nghiên cứu và hàng trăm bài viết được đăng trên các tạp chí khoa học quốc tế xuất thân từ một cậu bé bán dạo ở chợ Gò Vấp, Sài Gòn. Câu chuyện của GS.TS hóa học Trương Nguyện Thành hiện đang giảng dạy <a href="https://www.hoaky.org/nguoi-viet-tu-hao-tren-dat-hoa-ky.html#more-'" class="more-link">more »</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div class="row kaio-news-author kaio-mg-bottom-10"></div>
<div class="intro-content kaio-mgt-15">Một nhà khoa học thành danh ở Mỹ với nhiều công trình nghiên cứu và hàng trăm bài viết được đăng trên các tạp chí khoa học quốc tế xuất thân từ một cậu bé bán dạo ở chợ Gò Vấp, Sài Gòn. Câu chuyện của GS.TS hóa học Trương Nguyện Thành hiện đang giảng dạy tại Trường đại học Utah, Hoa Kỳ, là niềm hãnh diện của người Việt Nam trên trường quốc tế.</p>
<table border="0" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2014/12/13/09//634677243484177052.jpg" alt="634677243484177052 Người Việt tự hào trên đất Hoa Kỳ" width="400" height="346" title="Người Việt tự hào trên đất Hoa Kỳ" /></td>
</tr>
<tr>
<td style="text-align: center;"><em>GS.TS. Trương Nguyện Thành.</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Năm 11 tuổi, cậu bé Thành đã bắt đầu bươn chải, dãi dầu mưa nắng để kiếm tiền phụ mẹ nuôi 9 anh chị em sau khi cha mình bị liệt nửa người. Ngày ngày, sau giờ tan trường từ giữa trưa đến tận 9, 10 giờ đêm, cậu bé rong ruổi với thùng thuốc lá trên vai đi bán dạo quanh bến xe lam chợ Gò Vấp. Năm 1976, gia đình Thành chuyển xuống Lái Thiêu xoay xở tậu được một miếng ruộng nhỏ và một cặp trâu. Ở tuổi 15, Thành bỏ nghề bán thuốc lá dạo để chuyển sang đi cày thuê cuốc mướn. Việc học của cậu bị cản trở và chi phối rất nhiều bởi những mưu sinh vất vả hằng ngày, nhưng ý chí quyết tâm theo đuổi con đường học vấn để đổi đời đã vun đúc trong lòng cậu bé từ rất sớm.</p>
<p>&#8220;Tôi rất thích học, những lúc rảnh rỗi, tôi thường lấy sách đọc. Chỉ có môn toán là tôi học được vì không đòi hỏi tập trung nhiều. Cứ rảnh là tôi ngó qua một cái rồi để đầu tôi làm việc. Tôi được sự dạy dỗ của ông nội và ba tôi. Họ thường khuyên rằng học vấn là con đường ngắn nhất để đưa một người không có gì tới thành công&#8221;. Tới năm học lớp 12, con đường học vấn của cậu bé nghèo, lam lũ bắt đầu rẽ bước ngoặt, xuất phát từ một đáp án dí dỏm của Thành trước câu hỏi của thầy đố các học sinh giỏi. Ấn tượng trước sự thông minh của Thành, người thầy đã soạn đưa cho cậu bé một số sách để tham khảo. GS. Trương Nguyện Thành kể lại: &#8220;Năm 1979, Việt Nam lần đầu tiên tổ chức kỳ thi toán toàn quốc.</p>
<p>Thầy tôi có đem mười mấy cuốn sách cho tôi mượn, bảo tôi đọc cho biết rồi tới dự lớp thầy dạy cho các học sinh giỏi dự thi toán. Tôi rất cảm động trước nghĩa cử này. Mỗi tối sau giờ làm ruộng, tôi đốt đèn dầu đọc sách từ 9 giờ tới 12 giờ đêm. Ông thầy lén đưa tôi đi theo đội tuyển, may quá tôi thi đậu. Tỉnh Bình Dương lúc đó chọn khoảng 30-40 học sinh giỏi toán lên tỉnh học chuyên toán trong 3 tháng. Sau 3 tháng, họ tuyển lại lấy 5 học sinh. Tôi cũng may mắn lọt vào trong số đó. Cũng vì thế, ba tôi nhận ra rằng tôi có tiềm năng. Từ lúc đó, ông khuyên tôi nên nghỉ đừng đi cày thêm mà tập trung học&#8221;.</p>
<p>19 tuổi, chàng thanh niên Trương Nguyện Thành sang Mỹ, sau 1 năm ở trung học với những khó khăn bước đầu về ngôn ngữ, anh từ giã gia đình bảo trợ người Mỹ để bắt đầu cuộc sống tự lập ngay từ năm thứ nhất đại học. Để trang trải sinh hoạt phí trong thời đèn sách, phần đông bạn trẻ ở đây thường phụ việc ở nhà hàng, tiệm giặt ủi hay đi giao báo.</p>
<p>Riêng Thành, anh tìm đến một người thầy và xin được theo chân làm việc trong phòng thí nghiệm để bắt đầu công việc nghiên cứu ngay từ năm đầu đại học, một công việc thường bắt đầu ở bậc cao học. Số tiền kiếm được đủ trang trải các khoản chi phí hết sức tiết kiệm hằng ngày. Còn học phí của anh chủ yếu nhờ các khoản vay từ nguồn quỹ dành cho sinh viên và các phần học bổng của Chính phủ. Sau 4 năm đại học, anh ra trường với bằng cử nhân hóa học cùng với 4 văn bằng phụ về lý, toán, công nghệ thông tin và thống kê.</p>
<p>Tốt nghiệp đại học, anh đi thẳng vào chương trình tiến sĩ. Trong thời gian nghiên cứu hậu tiến sĩ, anh dành được học bổng của Quỹ Khoa học quốc gia dành cho tiến sĩ trẻ có tiềm năng vì lúc tốt nghiệp tiến sĩ, anh đã có 16 bài nghiên cứu trong khi trung bình một tiến sĩ khi ra trường xuất bản chừng 4-5 bài nghiên cứu. Năm 1992, anh về làm giáo sư hóa Trường đại học Utah. Một năm sau, anh được chọn là một trong những nhà khoa học trẻ nhiều triển vọng của Hoa Kỳ với giải thưởng 500.000 USD cho công tác nghiên cứu. Năm 2002, anh được cấp bằng Giáo sư cao cấp, tức bậc cao nhất trong 3 cấp giáo sư của Mỹ.</p>
<p>Thành công ở xứ người, GS. Thành trở lại Việt Nam giúp thành lập Viện Khoa học Công nghệ tính toán TP.HCM, bắt đầu đi vào hoạt động từ năm 2009. Vừa tiếp tục giảng dạy tại Trường đại học Utah, Mỹ, vừa giúp điều hành Viện nghiên cứu tại Việt Nam, Viện trưởng Trương Nguyện Thành nói về công việc của mình: &#8220;Điều khiển một viện nghiên cứu từ xa rất khó. Cho nên, có một viện trưởng tại Việt Nam chuyên lo các vấn đề sự vụ hằng ngày. Còn tôi phụ trách chiến lược phát triển về khoa học, kêu gọi những người khác về giúp phát triển&#8221;.</p>
<p>Ngoài ra, cá nhân ông còn nhận bảo trợ cho sinh viên giỏi từ Việt Nam sang Mỹ du học bằng chính nguồn quỹ nghiên cứu của ông. Đích thân GS. Thành đứng ra phỏng vấn tuyển chọn người tài và từ năm 2001 tới nay, ông đã tài trợ cho trên dưới 20 sinh viên Việt Nam sang Mỹ học tập, nghiên cứu. Trong số này có nhiều người đã trở về giúp ông phát triển Viện Nghiên cứu tại Việt Nam.</p>
<p>TS. Trương Nguyện Thành tâm sự: &#8220;Tâm nguyện của tôi là nếu thành công, tôi sẽ đem cơ hội đó chia sẻ cho những người khác. Tôi thường nói chuyện với học trò của tôi khi họ tới cảm ơn tôi đã cho họ cơ hội. Tôi bảo họ không cần cảm ơn tôi. Điều họ có thể trả ơn tôi là đem cơ hội đó cho một vài người khác. Chính vì vậy, một số học trò của tôi về lại Việt Nam, giúp tôi lập Viện. Tôi gieo những hạt giống và từ đó sẽ nhân thành những hạt giống khác. Một con én không làm nên nổi mùa xuân. Tôi chỉ giống như người mở đường. Những người khác bước chân theo, làm cho con đường rộng ra, nhẵn thêm, dễ đi hơn&#8221;.</p>
<p><em>Theo Lê Sơn &#8211; Sức khỏe và Đời sống</em></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.hoaky.org/nguoi-viet-tu-hao-tren-dat-hoa-ky.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nhìn từ một góc cuộc sống người Việt ở Hoa Kỳ</title>
		<link>https://www.hoaky.org/nhin-tu-mot-goc-cuoc-song-nguoi-viet-o-hoa-ky.html</link>
		<comments>https://www.hoaky.org/nhin-tu-mot-goc-cuoc-song-nguoi-viet-o-hoa-ky.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 09 Dec 2014 12:55:03 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Vẻ Đẹp Đất Nước Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống người việt ở hoa kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[người việt ở Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[người việt tại hoa kỳ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hoaky.org/?p=838</guid>
		<description><![CDATA[Từ lâu tôi rất muồn viết một bài nói về đề tài này nhưng vì khả năng viết rất hạn chế và cuộc sống ở xứ người quá bận rộn nên tôi không thể. Hôm nay tôi cố gắng viết lên một đôi lời, với hy vọng bạn đọc trong và ngoài nước có một <a href="https://www.hoaky.org/nhin-tu-mot-goc-cuoc-song-nguoi-viet-o-hoa-ky.html#more-'" class="more-link">more »</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><span style="color: #000000;">Từ lâu tôi rất muồn viết một bài nói về đề tài này nhưng vì khả năng viết rất hạn chế và cuộc sống ở xứ người quá bận rộn nên tôi không thể. Hôm nay tôi cố gắng viết lên một đôi lời, với hy vọng bạn đọc trong và ngoài nước có một cái nhìn xác thực với cuộc sống người Việt định cư ở nước ngoài. Bài viết sẽ có nhiều sai sót, rất mong nhận được nhiều ý kiến đóng góp của bạn đọc.<br />
</span><br />
<img style="display: block; margin-left: auto; margin-right: auto;" src="/images/post/2014/12/13/09//634587382385810695.JPG" alt=" Nhìn từ một góc cuộc sống người Việt ở Hoa Kỳ" width="450" height="379" title="Nhìn từ một góc cuộc sống người Việt ở Hoa Kỳ" /><br />
<span style="color: #000000;">Dù ở Việt Nam bạn đã tốt nghiệp cao đẳng, đại học hay hơn thế nữa, nhưng khi tới Mỹ thì bạn như là người mù chữ. Việc tìm được một công việc phù hợp với bằng cấp đã học ở Việt Nam sẽ là điều không thể, vì vậy khi đặt chân tới mảnh đất thiên đường này, việc bạn phải trở thành thành phần lao động chân tay sẽ là điều tất yếu.</span></p>
<p><span style="color: #000000;">Đối với thành phần lao động này ở Mỹ thì phải nói là vô cùng vất vả. Tất nhiên, ở Mỹ không ai ép buộc mình phải làm việc nhiều giờ cả, nhưng vì cuộc sống và bạn muốn có tất cả mọi thứ nên phải làm việc cộng lái xe 11-13 giờ/ngày, 7 ngày/tuần. Với mức vật giá đồ ăn người Việt ưa thích tương đối đắt đỏ: 8 USD cho một kg rau muống, 1,29 USD cho 3 nhánh sả hoặc rau thơm các loại, 12 USD một kg nhãn tươi, 3,99 USD một trái đu đủ, hoặc thơm, 20 USD cho một hộp chôm chôm 36 trái&#8230; thì với mức lương khiêm tốn 1500-2500 USD/tháng chưa xài đã hết. Vì vậy đa số thành phần lao động chi tiêu hết sức tiết kiệm và dĩ nhiên là rất nhiều người không dám bỏ tiền để mua bảo hiểm y tế.</span></p>
<p><span style="color: #000000;">Bảo hiểm ở Mỹ rất mắc. Ngay bản thân tôi, gia đình gồm 8 người và nhiều bạn bè của tôi hầu như không ai có bảo hiểm. Cũng vì điều này nên tôi đã chứng kiến nhiều cảnh đau lòng. Chẳng may bạn mắc bệnh, đi khám bác sỹ dù bác sĩ không chữa được bệnh cho bạn nhưng cũng lấy 120-150 USD và bác sĩ đó giới thiệu tới một bác sĩ khác mà bác sĩ đó cũng bó tay luôn thì cũng lấy một khoảng tương tự. Ở Mỹ chữa bệnh vô cùng đắt đỏ, một ca phẫu thuật nhiều khi trả cả đời không hết. Cũng vì lý do này nên nhiều người dù mang bệnh trong người nhưng điều kiện kinh tế eo hẹp nên cứ chịu đựng để lâu ngày dẫn đến bệnh nặng và tử vong cũng là chuyện thường xảy ra.</span></p>
<p><span style="color: #000000;">Hầu hết ở Mỹ ai cũng phải làm việc nhiều giờ, nên không còn thời gian để chăm sóc bản thân, gia đình và con cái. Đi làm về đến nhà đã đau nhừ toàn thân, ăn cũng không muốn ăn chứ đừng nói là làm cơm tối cho gia đình và tất nhiên là cũng chẳng còn mặn mà tới chuyện chăn gối nữa vì phải giữ sức để mai đi cày.</span></p>
<p><span style="color: #000000;">Đối với chị em, khi đến Mỹ cứ nghĩ mình là số một, nhưng tôi thấy chị em chẳng sung sướng tí nào cả. Nhiều khi họ còn phải làm việc vất vả hơn cánh đàn ông ấy chứ. Chỉ đơn cử việc sinh đẻ thôi cũng đã là một thiệt thòi lớn. Thông thường ở Mỹ sau khi sinh, chỉ ở lai bệnh viện 48h. Chồng thì cũng chỉ nghỉ 2-3 ngày sau đó là chị em phải tự lo cho bản thân và con nhỏ, 1-2 tuần nhiều lắm là 4 tuần lại phải đi làm. Con nhỏ chưa đầy tháng tuổi phải gửi trẻ 11-12h/ngày. Nhiều khi nhìn con còn quá bé mà phải đưa đi gửi cả ngày ứa cả nước mắt, nhưng biết làm sao bây giờ. Nghỉ ở nhà để lo cho con ư? Lấy tiền đâu ra để mà sống? Ai lo cho đống hóa đơn hàng tháng? Đến khi con đi học thì cả tuần không thấy mặt con ấy chứ.</span></p>
<p><span style="color: #000000;">Ở Mỹ, hầu hết thực phẩm đều là đông lạnh có khi hàng tháng. Đồ ăn thì nấu một lần cho 2-3 ngày. Ăn thì chẳng bao giờ đúng bữa, mà cũng chẳng còn kịp nhai nữa, nuốt cho đầy bụng để mà làm việc. Bữa sáng thì ăn ở trên xe, bữa trưa thì ăn ở chỗ làm, rỗi lúc nào thì ăn lúc đó, nhiều hôm bận quá chẳng có thời gian để mà ăn phải uống sữa trừ cơm. Rất nhiều hôm bữa tối, cơm canh đổ đầy một tô, hâm nóng bằng lò vi sóng, chồng lái xe vợ vừa ăn vừa đút cho chồng ăn vội vã tới đón con kẻo trễ bảo mẫu than phiền. Đọc đến đây thôi thì nhiều bạn đã đặt câu hỏi: Tại sao không về Việt Nam mà sống?</span></p>
<p><span style="color: #000000;">Xin thưa với các bạn, có rất nhiều nguyên nhân.</span></p>
<p><span style="color: #000000;">Khi đi thì tìm mọi cách đi cho bằng được giờ về sợ xấu hổ, con cái học hành dở dang, khả năng kinh tế không cho phép, nhà ở Việt Nam giờ quá mắc. Nếu ngày xưa ai có nhà mặt phố bán để ra đi thì đừng bao giờ về tìm hiểu xem căn nhà đó bây giờ bao nhiêu, nếu không bạn sẽ không ngủ được đâu. Về Việt Nam lại phải bắt đầu lại từ đầu&#8230;</span></p>
<p><span style="color: #000000;">Riêng bản thân tôi thì, mình đã quá hèn mọn, không làm được gì cho dân tộc thôi thì hy sinh chút sức mọn này cho gia tộc. Chỉ mong những người thân trong gia tộc tôi nói riêng và những người ở Việt Nam có thân nhân ở nước ngoài nói chung thực sự hiểu được giá trị của đồng tiền mồ hôi nước mắt mà người con tha hương gủi về.</span></p>
<p><span style="color: #000000;">Nói chung, người Việt chúng ta rất cần kiệm. Đa số sau khi định cư ở nước ngoài 2-3 năm thì ai cũng bắt đâu dư dả 40.000-50.000 USD hay hơn thế nữa. Nhưng những ngày đen tối lại bắt đầu từ đây. Lúc đã có tiền , bạn bắt đầu nhìn lại cuộc sống. Với suy nghĩ, mình không thể ở mãi trong một căn hộ chật hẹp, phức tạp, đi một chiếc xe cũ kĩ như thế này được&#8230; Một ngày, bạn tới gặp chuyên viên ngân hàng, người nhân viên này đã từng ăn học ở trường hàng năm để dụ đỗ mọi người. Nào là: bạn không phải ở nhà mướn, thực sự làm chủ căn nhà của mình, là tài sản lớn, là khoản đầu tư sinh lời cao, sau khi bạn trả xong căn nhà bạn sẽ có một khối tài sản lớn&#8230; Sau khi gặp môi giới xem một loạt nhà và tất nhiên là bạn không thích một căn nhà cũ, nhỏ trên dưới 100.000 USD. Kết quả là bạn quyết định mua trả góp 30 năm cho một căn nhà 300.000-400.000 USD ở cho sướng tấm thân. Lúc này bạn cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Đất nước Mỹ đã cho mình quá nhiều cơ hội. Rõ ràng là, chỉ cần 5000 USD để mua một chiếc xe 40-50.000 USD; 10-20.000 USD để mua một căn nhà 400.000 USD. Thậm chí bạn chỉ cần có công việc ổn định chẳng cần đồng nào cũng mua được nhà, xe&#8230;</span></p>
<p><span style="color: #000000;">Nhưng theo sự hiểu biết của tôi thì bạn đã chui vào một cái bẫy tài chính hết sức tinh vi mà các chuyên gia kinh tế hàng đầu tạo ra. Tại sao vậy? Vừa ký mua căn nhà thì bạn đã mất đi 6% giá trị của căn nhà cho &#8220;tiền môi giới&#8221;, mà nhiều người cho rằng người bán trả, nhưng theo tôi thì người mua đưa tiền cho người bán trả. Nếu không tin thì bạn bán ngay căn nhà vừa mua thì sẽ biết là mình mất bao nhiêu %. Chẳng hạn, bạn mua một căn nhà 400.000 USD, cứ cho là trả trước 100.000 USD thì ngân hàng phải trả cho chủ đầu tư 300.000 USD, tức bạn mượn 300.000 USD tiền mặt thế chấp bởi căn nhà với lãi suất 4,99-7,99 %/năm tùy tín dụng từng người. Bên cạnh đó, bạn phải trả thuế tài sản 1,75-4 %/năm tùy từng khu và thành phố mình ở.</span></p>
<p><span style="color: #000000;">VD: với một căn nhà 400.000 USD trả trước 100.000 USD thì phải trả hàng tháng: tiền gốc 1000-1200 USD, tiền lời ngân hàng 1500-2000 USD, tiền thuế tài sản 600-800 USD cộng tiền vệ sinh khu vực 300-600 USD/năm, tiền bảo hiểm&#8230; Tính ra mỗi ngày ngủ dậy thì có một ai đó đã rút ra từ hầu bao của bạn 100-150 USD/ngày, sau 30 năm bạn phải trả 1,2 &#8211; 1,5 triệu đô cho một căn nhà 400.000 USD.</span></p>
<p><span style="color: #000000;">Sau khi dọn tới căn nhà mới, bạn thấy căn nhà trống trơn, lúc này thì túi tiền cũng đã vơi và bạn lại nhớ tới &#8220;lệnh bài &#8221; mà Hoàng Đế Obama ban tặng. Mà nó cũng giống lệnh bài thật, cứ tới bất cứ trung tâm mua sắm nào, chỉ cần kéo cái rẹc là có thể khuân về bất cứ thứ gì, từ cái mở nắp chai rượu đỏ tới TV, tủ lạnh&#8230; Bạn lại thấy vô cùng sung sướng là mình không còn thiếu bất cứ thứ gì chỉ có thiếu nợ đến mức không thể thiếu nhiều hơn được nữa. Đến thời điểm này thì bạn và vợ con đã nhiễm loại virus mua sắm, loại virus này ở Mỹ chưa có thuốc chữa.</span></p>
<p><span style="color: #000000;">Nhưng xin thưa với các bạn là loại thẻ tín dụng mua trước trả tiền sau này chẳng khác gì một lưỡi dao cắt cổ. Với lãi suất 14,99-24,99 % năm, tính ra cũng xấp xỉ mượn tiền nợ nóng ở tiệm cầm đồ ở Việt Nam. Khoảng 20 ngày sau thì hóa đơn đòi nợ tới gõ cửa nhà bạn mà không bao giờ biết mệt mỏi. Tôi cam đoan là sau khoảng 2-3 năm lo trả tiền nhà, thẻ&#8230; tóc của bạn không còn kịp bạc nữa mà nó rụng ráo trọi. Có nhiều anh chàng kỹ sư, chuyên gia theo được 5-7 năm nhưng đùng một cái mất việc. Bạn thử nghĩ những người này trụ được bao lâu? 3-6 tháng là mất nhà =&gt; mất vợ, con. Vì vậy cho nên, lâu lâu lại nghe tin, có một anh chàng tầm 35-40 tuổi vác súng tới chỗ làm sát hại đồng nghiệp, vợ con rồi đặt dấu chấm hết cho cuộc đời. Mà cứ cho là có nhiều người leo đến 30 năm để trả hết nợ nhà đi chăng nữa thì lúc này bạn cũng sắp trở thành người của thế giới bên kia, còn nhà thì sắp sập.</span></p>
<p><span style="color: #000000;">Nếu bạn muốn sang căn nhà cho con cái thì con của bạn lại phải đóng một khoản thuế rất cao. Nếu chẳng may bạn qua đời thì tất cả chủ nợ, đặc biệt là nợ tiền bệnh viện đến phong tỏa căn nhà và toàn bộ tài sản của bạn kể cả tiền tiết kiệm trong ngân hàng. Lúc này chủ nợ sẽ bán đấu giá từ căn nhà đến đôi bông tai, cho đến khi đủ số tiền bạn nợ mới thôi. Nếu không đủ, họ có quyền thu hồi những tài sản mà trước đây bạn đã cho tặng con cái trong vòng 7 năm. Đau quá phải không các bạn? Tôi nghĩ, ở Mỹ họ áp dụng chính sách &#8220;xẻo dần&#8221;, người có nhiều xẻo nhiều, kẻ có ít xẻo ít, xẻo đến chết thì thôi không xẻo nữa, mà bưng sạch luôn.</span></p>
<p><span style="color: #000000;">Cũng vì những lý do kể trên, dù tôi đã ở Mỹ lâu năm nhưng tôi lại thuê phòng hoặc căn hộ để ở. Bao nhiêu tiền làm ra tôi đều đầu tư về Việt Nam, vừa xây dựng quê hương đất nước vừa thắng lợi lớn. Hiện tại có những bất động sản của tôi ở Việt Nam đã lên giá 30 lần vì tôi mua từ năm 1998. Hàng tháng tôi vấn có thu nhập từ tiền thuê nhà, còn hơn cả thu nhập ở Mỹ. Và nhất định một ngày không xa tôi sẽ về Việt Nam để sinh sống.</span></p>
<p><span style="color: #000000;">Theo cách nghĩ của riêng tôi, nếu như một ngày nào đó các bạn ở Việt Nam qua Mỹ để du lịch, thấy cuộc sống ở Mỹ quá hào nhoáng mà bỏ một triệu đô để mua đứt một căn nhà thì bạn đã thuộc thành phần đại gia. Mà đại gia thì sống ở Mỹ làm gì cho buồn mà chủ yếu là lo cho con cháu. Mà lo cho con cháu thì phải tính 20 -30 năm hay hơn thế nữa, thì bạn không chỉ bỏ một triệu, mà phải chuẩn bị thêm ngót nghét một triệu nữa để đóng thuế. Cho nên tôi thiết nghĩ, đại gia thì không dại gì đầu tư một cách thiếu khôn ngoan như vậy. Thà bỏ tiền ra làm từ thiện hay xây cho liệt tổ liệt tông một căn nhà thờ còn để lại tiếng thơm ngàn đời cho con cháu.</span></p>
<p><span style="color: #000000;">Thật ra thì còn nhiều điều phải nói lên nữa nhưng thời gian không cho phép và sự hiểu của tôi về xã hội Mỹ còn rất khiêm tốn. Qua đây cũng cầu xin những ai hiểu biết về xã hội Mỹ, đặc biệt là về khía cạnh luật sở hữu và thừa kế tài sản, hãy viết lên một bài để cộng đồng người Việt chúng ta ở nước ngoài có thêm kinh nghiệm để bảo toàn tài sản của mình.</p>
<p><em><strong>Dany Nguyen</strong></em></span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.hoaky.org/nhin-tu-mot-goc-cuoc-song-nguoi-viet-o-hoa-ky.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Những người Việt ở Hoa Kỳ &#8211; Tuổi trẻ và đông hơn</title>
		<link>https://www.hoaky.org/nhung-nguoi-viet-o-hoa-ky-tuoi-tre-va-dong-hon.html</link>
		<comments>https://www.hoaky.org/nhung-nguoi-viet-o-hoa-ky-tuoi-tre-va-dong-hon.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 09 Dec 2014 10:53:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Vẻ Đẹp Đất Nước Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[người việt ở Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[người việt tại hoa kỳ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hoaky.org/?p=703</guid>
		<description><![CDATA[Theo báo cáo vừa công bố của cục Điều tra dân số Mỹ (US Census Bureau), vào năm 2010 tổng số người Việt ở Mỹ là 1.548.449 người, tăng 38% so với năm 2000. Người Việt hiện đứng thứ tư trong số các cộng đồng châu Á ở Mỹ, xếp sau cộng đồng Trung Quốc (3,34 <a href="https://www.hoaky.org/nhung-nguoi-viet-o-hoa-ky-tuoi-tre-va-dong-hon.html#more-'" class="more-link">more »</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div class="intro-content kaio-mgt-15">Theo báo cáo vừa công bố của cục Điều tra dân số Mỹ (US Census Bureau), vào năm 2010 tổng số người Việt ở Mỹ là 1.548.449 người, tăng 38% so với năm 2000. Người Việt hiện đứng thứ tư trong số các cộng đồng châu Á ở Mỹ, xếp sau cộng đồng Trung Quốc (3,34 triệu người), Ấn Độ (2,843 triệu người), và Philippines (2,556 triệu người).<br />
<img class="decoded aligncenter" src="/images/post/2014/12/13/09//1_nguoi_tre_phuong_tay_tu_lap_3_VDHL.jpg" alt="1 nguoi tre phuong tay tu lap 3 VDHL Những người Việt ở Hoa Kỳ   Tuổi trẻ và đông hơn"  title="Những người Việt ở Hoa Kỳ   Tuổi trẻ và đông hơn" /><br />
<span style="color: #000000; font-size: 13px;"><strong>Tập trung ở mười bang</strong></span><br />
Vào năm 2010, 3/4 người Việt sống tập trung trong mười bang Mỹ. Trong đó, dẫn đầu là California (581.000 người), Texas (210.000 người), Washington (67.000 người), Florida (58.000 người), Virginia (54.000 người), Georgia (45.000 người), Massachusetts (43.000 người), Pennsylvania (39.000 người), New York (29.000 người) và Louisiana (28.000 người). Các bang có tỷ lệ người Việt tăng nhanh nhất trong giai đoạn 2000 – 2010 là: Virginia (43%), Washington (44%), Texas (56%), Georgia (56%) và Florida (76%). Tỷ lệ người Việt ở California trái lại, chỉ tăng 30%.<br />
Tỷ lệ người Việt cao nhất so với tổng số cư dân là ở các đô thị sau đây: Midway (California: 41%), Wesminster (California: 40%), Garden Grove (California: 27,7%), Fontain Valley (California: 21%), Morrow City (Georgia: 20%). Do chủ yếu mới nhập cư vào Mỹ từ chưa đến 40 năm nay, chỉ 22% người Việt sinh ra ở nước này. Tỷ lệ người Việt dưới 17 tuổi là 26%, cao hơn so với tỷ lệ của cả nước Mỹ (20%), nhưng thấp hơn người Lào (27%), người Campuchia (28%), và nhất là người H&#8217;mông (44%). Tỷ lệ người Việt trên 65 tuổi là 8%, thấp hơn tỷ lệ của cả nước Mỹ (13%). Nói chung cộng đồng người Việt ở Mỹ tương đối trẻ: tuổi bình quân là 35,4 (cả nước Mỹ: 36,8).</p>
<p>57% người Việt có vợ có chồng, 35% sống độc thân, 7% ly dị (cả nước Mỹ: 11%), 4% goá vợ hay chồng.<br />
Bình quân mỗi gia đình gồm 3,9 thành viên, đông hơn bình quân của Mỹ (3,1 thành viên).</p>
<p><span style="font-size: 13px; color: #000000;"><strong>Hội nhập vào xã hội Mỹ</p>
<p></strong></span>Thu nhập trung vị của một gia đình người Việt (gồm bốn người) là 59.000 USD, cao hơn người H&#8217;mông (nghèo nhất: 47.000 USD), nhưng thấp hơn bình quân của Mỹ (62.000 USD), và nhất là của người Ấn Độ (cao nhất: 99.000 USD). 12% người Việt sống dưới mức nghèo (tức dưới 22.350 USD/năm cho một gia đình gồm bốn người), chỉ bằng một nửa người H&#8217;mông (25%), nhưng cao hơn bình quân của liên bang (10%).</p>
<p>Tỷ lệ những người Việt trên 16 tuổi có công ăn việc làm là 67%, đứng thứ tư trong các cộng đồng châu Á, cao hơn đôi chút so với bình quân cả nước (65%). Khoảng 65% người Việt có nhà riêng (cả nước: 66%). Theo báo cáo của Survey of Business Owners (SOB), công bố năm 2007, số người Việt làm chủ kinh doanh của mình là 229.000 người, tức tăng 56% từ năm 2002, so với 40% trong các cộng đồng châu Á khác. Cũng theo báo cáo này, vào năm 2007, thu nhập của các nhà kinh doanh người Việt lên đến 28,8 tỉ USD.</p>
<p>Theo báo cáo của Current Population Survey (CPS) công bố năm 2008, tỷ lệ tham gia bầu cử của người Việt ở Mỹ rất thấp: chỉ 55% so với 71% của cả nước. Chẳng những thế, chỉ 48% người Việt thuộc tuổi bầu cử đăng ký để lấy thẻ cử tri (cả nước: 64%)!</p>
<p><em>NGUYÊN THANH (US CENSUS 2010)</em></p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.hoaky.org/nhung-nguoi-viet-o-hoa-ky-tuoi-tre-va-dong-hon.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
